"Chẳng qua, nếu Hạnh Mính muốn vẽ, tôi sẽ không ngăn cản Hạnh Mính, chỉ là lần sau không nên đột nhiên biến mất, ít nhất phải nói trước với tôi, Hạnh Mính định đi nơi nào."
Khó có khi thăm dò được cảm xúc của Nguyên Tuấn Sách, cô nắm chặt hoàng phù trong tay, đưa lưng về phía Nguyên Tuấn Sách, đặt chúng bên chân, tiếp tục vẽ bùa.
"Giết người là không đúng, không thể tùy tiện giết người, huống hồ anh thần thông quảng đại, tôi đi đâu mà anh chẳng có thể tìm được. Anh không cần đột nhiên xuất hiện trong không khí dọa tôi sợ, ít nhất cũng nên học người bình thường, tiến vào thì phải gõ cửa."
Hạnh Mính cũng cảm thấy chính mình lý do lý trấu dong dài, nào biết Nguyên Tuấn Sách cũng tùy tiện thuận miệng đồng ý: "Được."
Cô vẽ tám tấm phù tất cả, định cho Vu Tề sáu tấm.
Cuối tuần, Nguyên Tuấn Sách muốn cùng Hạnh Mính đi xem phim điện ảnh, bọn họ cũng đi đến chỗ rạp chiếu phim thường đi kia.
Bộ phim điện ảnh đầu tiên kết thúc, Hạnh Mính đi vào phòng vệ sinh, lúc rửa tay lại nghe thấy giọng nói truyền từ trên đỉnh đầu xuống.
Cô ngửa đầu nhìn lại, trần nhà lát gạch ô vuông không có cái động nào, nhưng lại có nửa hồn phách lơ lửng ở đó. Không biết là trùng hợp hay gì, nó rơi xuống, trúng ngay bồn rửa tay trước mặt Hạnh Mính.
Hai con mắt của đoàn hồn phách này chỉ to như hạt đậu xanh, tròng mắt trống rỗng nhìn cô, Hạnh Mính cũng nhìn nó.
Một hồn một người đối diện, giây tiếp theo, Hạnh Mính theo bản năng phản ứng lại, rút một tấm linh phù từ trong túi ra, dán lên người nó!
Hồn phách bất động, Hạnh Mính nhìn tấm linh phù ướt dầm dề kia cũng sửng sốt.
Hồ lô của cô vẫn đặt ở trong nhà, không vật chứa làm cách nào để giấu hồn phách?
Hạnh Mính rút khăn giấy lau tay, vẻ mặt buồn rầu nhìn nó.
Nguyên Tuấn Sách đứng ngoài hành lang, anh học tư thế chờ đợi của nhân loại bên cạnh, ôm cánh tay dựa vào tường, lúc nhìn thấy Hạnh Mính đi ra mới buông cánh tay đứng thẳng. Vẻ mặt Hạnh Mính cực kỳ khẩn trương, đi đến bên cạnh anh, lộ ra nụ cười mỉm cứng đờ, hai tay giấu trong túi.
"Không muốn xem phim nữa, tôi có thể về nhà không?"
"Được."
Hai người ngồi xe buýt trở về, xuống ở một trạm chờ xe buýt cách nhà Hạnh Mính không xa. Nguyên Tuấn Sách cùng cô đi về nhà, lúc hai người sắp đi đến cổng, anh mới mở miệng hỏi.
"Thứ phình phình trong túi Hạnh Mính là cái gì thế?"
Những lời này không lớn không nhỏ, nhưng lại khiến Hạnh Mính giật mình xù lông: "Tay, tay của tôi thôi."
Cô kiên quyết nhét hai tay trong túi, trước sau cũng không chịu lấy ra.
Nguyên Tuấn Sách bị lừa gạt, vẻ mặt thất vọng, anh cúi đầu nhìn Hạnh Mính thấp bé, khóe miệng xụ xuống, như đang tủi thân đến cùng cực.
"Suốt dọc đường này, tôi đã ngửi thấy hương vị của hồn phách. Hạnh Mính vẫn không chịu nói thật với tôi sao?"
"Anh, anh ngửi ra được sao! Ngửi ra được sao anh không nói sớm, hại tôi suốt cả dọc theo đường đều phải lo lắng đề phòng." Hạnh Mính càng bảo hộ cái túi chặt chẽ hơn: "Đoàn hồn phách này anh không thể ăn, nó phải được siêu độ!"
Nguyên Tuấn Sách xòe tay ra: "Hạnh Mính có thể để tôi thử xem, tôi có thể giúp nó siêu độ."
"Anh nhất định đang lừa tôi!" Trong mắt của cô toàn là vẻ cảnh giác.
"Tôi từng lừa Hạnh Mính khi nào chưa?"