"Anh giúp Hạnh Mính siêu độ nhiều hồn phách như vậy, chút yêu cầu thế này, không quá phận." Anh thở hổn hển nói xong, trực tiếp vặn hai chân Hạnh Mính, bỏ chúng khỏi bả vai mình, lật người cô lại, để cô quỳ trên mặt đất.
Hạnh Mính muốn chạy trốn, Nguyên Tuấn Sách dùng đầu gối ngăn chặn cẳng chân Hạnh Mính, cho dù cô có cần xin thảm thương đến mức nào cũng không buông ra. Đến cuối cùng toàn bộ cẳng chân sung huyết, biến thành màu gan heo.
Hạnh Mính không trụ nổi mất bận, đang làm thì ngất đi, cũng không nhớ rõ rốt cuộc mình bị bắn vào bao nhiêu lần, chỉ là trong bụng căng chướng, giống như cô đã uống trăm ml nước vậy.
Lợi dụng thần lực để siêu độ cho hồn phách quá mức, sẽ tổn hại cực lớn đến tu vi của Nguyên Tuấn Sách.
Nguyên nhân khiến Nguyên Tuấn Sách gần đây cứ hay mỏi mệt, cuối cùng cũng bị anh tìm được. Bởi vì gần đây số lượng tóc rụng thật sự quá nhiều, anh bắt đầu hoài nghi, làm những thứ này cũng khiến tu vi của anh chậm rãi biến mất.
Tu vi của yêu, cũng chính là thọ mệnh của yêu. Tuy rằng anh đã biến thành hình dáng nhân loại, có máu có thịt, nhưng thứ chống đỡ, giúp anh sống sót vẫn là trái tim yêu hồn, một khi yêu lực bị tiêu cạn kiệt, sinh mệnh của anh cũng sẽ kết thúc.
Cái giá lớn như vậy, đối Nguyên Tuấn Sách mà nói, lại là một loại ban ân.
Nếu Hạnh Mính không thể cùng anh trường thọ, vậy anh sẽ cùng Hạnh Mính chậm rãi già đi.
Trước khi tốt nghiệp đại học một tháng, Hạnh Mính mang thai.
Đối với học sinh thể dục như cô mà, chuyện này hiển nhiên là chuyện xấu nhất. Cô thậm chí còn mấy trận thi đấu chưa hoàn thành.
Thành tích của Hạnh Mính vẫn luôn duy trì trong top giữa trở lên, cô có cơ hội đại biểu cho tỉnh để đi dự thi, nếu đạt được thành tích ưu tú, sẽ trở thành vận động viên chính thức, thân phận thành công thăng cấp.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách hủy hết toàn bộ cuộc thi đấu của Hạnh Mính, quyết định này anh cũng không thèm thương lượng trước với Hạnh Mính. Sau khi cô biết chuyện về nhà, liền ném cặp sách lên người anh, một câu cũng không nói, ngồi ngẩn người trên sô pha.
Hạnh Mính ôm chân, cuộn tròn cơ thể, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ như giận dỗi, xuất thần.
Nguyên Tuấn Sách ngồi bên cạnh cô, trong tay còn cầm một ly sữa bò đã được ủ ấm đến trình độ thích hợp. Anh túm lấy tay Hạnh Mính, cố chấp nhét ly sữa vào trong tay cô.
"Hạnh Mính, cuộc sống trên chung cư cao tầng, em cảm thấy như thế nào?"
Xuyên qua cửa sổ, Hạnh Mính có thể nhìn thấy một mảnh chiều hôm mênh mông, không trung là một màu vàng cam rực rỡ, lại liếc mắt nhìn quanh, cũng không thể tìm được nơi nào cao hơn nơi này. Những tòa kiến trúc thấp bé chung quanh đều không thể lọt vào trong tầm mắt, cảnh sắc dưới chân cho dù có đặc sắc hơn nữa, cũng không cách nào bỏ qua sự sợ hãi với độ cao này.
"Sau khi tốt nghiệp, chúng ta trở về, không ở nơi này nữa, có được không?" Anh khẩn cầu nói, cẩn thận quan sát sắc mặt cô: "Hạnh Mính cũng hoàn toàn không thích nơi này mà."