⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi về nhà, Hạnh Mính cũng nghe được không ít chuyện thú vị của các bạn cấp ba ngày xửa, có người khi đang học đại học năm ba đã lãnh chứng kết hôn, có người xuất ngoại làm nghiên cứu sinh, Vu Tề cũng một mình gây dựng sự nghiệp khi mới học năm ba, làm về phát triển phần mềm, những người khác thì chọn tiếp tục ở lại thành phố, cắm rễ sinh sống.
Cô còn nghe thấy một cái tên đã rất lâu rồi chưa nghe lại, Tần Nhạc Chí. Cậu ta đi du học từ năm lớp 11, hiện tại đã trở thành một minh tinh đại diện cho các vận động viên.
Nhìn cuộc sống của đại bộ phận các bạn học đều trôi quá rất khá, trong lòng Hạnh Mính luôn có một cảm giác vắng vẻ. Cô vốn dĩ cũng có thể trở thành vận động viên, nhưng bản thân cô cũng rất rõ ràng, cô không thể, cũng không nỡ xoá sạch đứa bé trong bụng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cô biết, Nguyên Tuấn Sách cực kỳ điên cuồng muốn để cô mang thai, cho dù cô giận dỗi chiến tranh lạnh với anh như thế nào, cũng không thể trốn tránh anh suốt đời. Đối mặt với một con yêu cường đại như vậy, cô căn bản không có năng lực phản kháng, có lẽ anh hiện tại cũng đang ở chỗ nào đó, nhìn chằm chằm cô.
Rốt cuộc, trong lúc Nguyên Tuấn Sách học đại học, anh cũng chẳng tốn công học gì nhiều, mỗi ngày ngoại trừ nấu cơm cho cô rồi quét dọn vệ sinh nhà cửa, thì tất cả khoảng thời gian nhàn rỗi còn lại, anh đều ăn vạ bên người Hạnh Mính.
Đại khái là thời gian hai bên chiến tranh lạnh quá dài, Nguyên Tuấn Sách không kiên trì nổi nữa, anh chủ động tìm tới Hạnh Mính. Con người đó lại đột nhiên xuất hiện trong phòng Hạnh Mính, dọa cô giật bắn mình, bật dậy khỏi trên giường.
Nguyên Tuấn Sách giấu hai bàn tay sau người, ngữ khí nghiêm trang, dùng lí do là anh đã suy nghĩ suốt một ngày mới tìm ra.
"Hạnh Mính muốn gặp con mèo kia không?"
Hai người không gặp được Lộ Điệp, chỉ gặp được Hồ Anh Tài.
Bốn năm không thấy, anh ta đã có khí thể uy nghiêm của trưởng lão Hồ tộc, không còn giống như lúc là hồ ly đi theo bên cạnh Nguyên Tuấn Sách.
Giờ phút này, Hồ Anh Tài ngồi ngay ngắn trên vương tọa của Hồ tộc, trên người khoác một kiện áo choàng được bện thành từ rơm rạ và vải vóc, chiêu đãi hai người như chiêu đãi khách quý, để đám tiểu hồ y chung quanh hết bưng nước rồi lại bưng hoa quả lên.
Hồ Anh Tài tiếc nuối nói với Hạnh Mính: "Mèo con đã không thể biến thành nhân loại, ngay cả chuyện hôm nay hai người tới đây, tôi cũng muốn gạt em ấy. Em ấy không nghĩ bị cô biết thân phận thật sự của mình, tôi sẽ thử thuyết phục em ấy, nhưng cô đừng có mà nảy ra suy nghĩ chủ động đi gặp em ấy. Chuyện khiến mèo con chịu đả kích, tôi tuyệt đối sẽ không cho phép cô làm."
Chờ bọn họ rời khỏi cánh rừng rậm, Hồ Anh Tài lại chỉ huy nhóm hồ ly, đào đất lấp cái huyệt động vừa rồi: "Nhanh lên, mau che hết khí vị của hai người kia lại, không thể để mèo con đoán được! Nếu để mèo con biết, nói không chừng em ấy lại đến nháo với ta, muốn rời nhà trốn đi."

⬅ Trước Tiếp ➡