Đôi mắt vẩn đục của cô nhìn chằm chằm vào cây đàn dương cầm cách đó không xa. Trong phòng học nhạc không có một bóng người, chỉ có tiếng nước bọt chèm chẹp vang lên.
Bất đắc dĩ, Hạnh Mính đành phải nâng cổ lên, cảm giác đau đớn khó chịu ban đầu giờ đã chuyển thành ngứa ngáy khó nhịn. Đầu lưỡi của anh cứ luôn liếm tới liếm lui trên da cô, cô cảm thấy anh vừa biến thái vừa ghê tởm.
"Tránh ra, tránh ra!"
Hạnh Mính nghe thấy sự khao khát trong giọng nói của mình, nhưng cô thật sự không có cái ý tứ kia, cô chỉ là bị ngứa nên giọng lúc nói chuyện mới trở nên ngọt ngấy như vậy. Ngoài ra, cô cũng rất sợ một giây sau Nguyên Tuấn Sách sẽ há miệng cắn đứt cổ cô.
Nước bọt dính dính trên da bị liếm đi liếm lại khiến diện tích bị ướt tăng lên, nước trên cổ càng lúc càng nhiều. Cổ cô khá mẫn cảm, cho dù đầu lưỡi của anh liếm đến chỗ nào, cảm giác ngứa ngáy như tra tấn vẫn không thay đổi.
Nguyên Tuấn Sách nghiêng đầu, chuyển hướng gặm cắn sáng bên kia cổ, tầm mắt Hạnh Mính chỉ có thể nhìn thấy bả vai dày rộng của anh.
Người khổng lồ dáng người cao ráo ấn cô vào góc tường để khi dễ, chú lùn Hạnh Mính chỉ có thể yếu ớt phản kháng trong lòng ngực anh. Cô dùng hết toàn lực đẩy bờ vai của anh, phải há miệng để bảo trì hô hấp.
"Ha, ha.. Ha, đừng liếm nữa, đừng liếm nữa, cầu xin cậu, mình rất khó chịu."
Nguyên Tuấn Sách nheo mắt lại, con ngươi màu đen lóe lên tia sáng không rõ.
Làn da trắng như sữa bò bị anh liếm một hồi, giờ biến thành một đóa hoa anh túc hồng rực mê hoặc. Anh nhắm mắt lại, không nhìn mảng da trắng nõn trước mắt nữa, say mê hưởng thụ xúc cảm trên đầu lưỡi, dần dần, anh si mê đến mất hồn, gương mặt nhiễm màu sắc của tình dục, phủ thêm một tầng hồng nhạt, sắc tình vô cùng.
Giống như muốn.
Còn chuyện muốn cái gì, bản thân Nguyên Tuấn Sách cũng không rõ ràng lắm.
Thật là khó chịu.
Anh cảm thấy phần phía dưới thân thể, giống như lần trước, đã cứng lên, muốn xoa, muốn phát tiết.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách một tay ấn xuống hạ thể, nơi giữa háng, cách hai lớp quần, dùng sức xoa bóp. Không thể thỏa mãn, phía dưới chỉ cảm thấy cứng đến phát đau, anh dứt khoát trút giận, cắn mạnh lên cổ cô. Hạnh Mính rên rỉ, khóc rống lên, hông anh càng dùng sức đẩy về phía trước.
Đột nhiên làm ra loại động tác này, khiến anh ngây ngốc, cho nên Hạnh Mính mới có cơ hội phản kháng. Muốn tránh khỏi sự kìm kẹp của anh, nhưng vẫn không thể đẩy ra, cô khóc lớ, kề sát người vào vách tường, ngồi sụp xuống, trước mặt là hai cái sừng sững.
"Đau quá, đau quá, hu hu!"
Hạnh Mính che cổ khóc lóc, sờ được một mảnh ướt át, đó không phải là nước bọt, mà là máu.
Vết răng cắn khá sâu, thiếu chút nữa đã cắn trúng vào động mạch. Cảm nhận được hàm răng sắc bén, cảm giác đau đớn được phóng đại vô số lần, huyệt thái dương đập thình thịch, cô cố sức giãy giụa, Hạnh Mính tủi thân lên tiếng kêu rên. Rốt cuộc cô đã làm sai chuyện gì mà phải nhận sự trừng phạt của anh.