⬅ Trước Tiếp ➡
Trong các bộ phim mà cô đã xem, phần hạ thể của những người đàn ông thân kinh bách chiến trong đó đều có lông c* dơ bẩn, đen và cứng ngắc.
Tuy không thích thứ này, nhưng nhìn nó sạch sẽ như vậy nên cô cũng không thấy chán ghét lắm.
"Ừm, bạn học Hạnh, bạn học Hạnh ah."
Tiếng rên rỉ sắc tình truyền đến từ đỉnh đầu, hô hấp nóng bỏng phả lên phần trán trắng nõn, khiến nơi đó toát ra một tầng mồ hôi. Cô không nhịn được mà muốn ngẩng đầu nhìn vẻ mặt bây giờ của anh.
Hạnh Mính thật sự ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức va vào đôi mắt anh. Trong đôi mắt anh dường như chứa cả một mảnh đại dương mênh mông, con ngươi ôn nhu long lanh, nhu tình như nước.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp yêu khí như vậy, chỗ khóe mắt hơi ửng đỏ nhàn nhạt. Hạnh Mính cảm thấy dáng vẻ ngượng ngùng của anh lúc này rất đẹp, đẹp đến không gì sánh được, thậm chí còn như không tồn tại.
Đáy mắt long lanh như chứa cả hồ nước, mà trong tận cùng của hồ nước lại là dục vọng không thể lay động, tình yêu bồng bột tràn ngập kiên định. Ngày lúc cô đang sững sờ, Nguyên Tuấn Sách đỉnh hông, đẩy nhanh tốc độ, trong khoảnh khắc bắn ra, tâm trí trống rỗng, khoé mắt còn chảy nước mắt.
Anh kích động nhắm mắt lại, cả người hơi rùng mình, nơi đó bắn ra một luồng bạch trọc hơi tanh. Chất lỏng khả nghi bắn tung tóe trên bụng cô, ngón tay và bên mạng sườn. Áo khoác đồng phục bị thứ đó làm cho vẩn đục, tinh dịch đặc sệt như sữa chua, đang chầm chầm chảy xuống.
Đây là lần đầu tiên anh bắn tinh, số lượng rất lớn.
Hạnh Mính thẹn quá hóa giận, hô to. Cô còn chưa tìm anh tính sổ, đã thấy vẻ mặt không thể tưởng tượng của anh, giống như tinh thần bị đả kích, trên mặt còn treo nước mắt.
"Cậu! Cậu bắn lên người mình, mà vẫn còn mặt mũi mà khóc! Mình còn chưa khóc đâu."
Lúc này Nguyên Tuấn Sách mới phản ứng lại, anh lau sạch nước mắt trên mặt, giơ tay nhìn những giọt nước long lanh trên mu bàn tay, giống như chính anh cũng không rõ vì sao mình lại khóc.
Có lẽ.
Là do quá sung sướng.
Nguyên Tuấn Sách tận hưởng dư vị khoái cảm do vừa được phát tiết dục vọng. Cảm nhận cảm giác này dần dần biến mất, anh xác nhận, bản thân chưa từng trải qua loại cảm giác này.
Cảm giác này cực kỳ giống một câu Hạnh Mính đã từng nói với anh, nói như thế nào nhỉ.
À, cái này gọi là.. Dục cầu bất mãn.
Đồng phục của Hạnh Mính được Nguyên Tuấn Sách lấy về mang đi giặt, bây giờ mới trả lại cho cô.
Lúc mặc áo khoác vào, Hạnh Mính ngửi được mùi hương giống hệt như mùi hương trên người anh, là mùi thơm của nước giặt quần áo.
Hương hoa oải hương nhàn nhạt làm người ngửi mê muội, hình thành dấu hiệu nhận biết trong trí nhớ. Chỉ cần vừa ngửi thấy mùi hương này, cô sẽ nhớ tới gương mặt mỉm cười của anh, hơn nữa còn tùy tiện ở lì trong đại não, đuổi mãi không đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở

⬅ Trước Tiếp ➡