⬅ Trước Tiếp ➡
Không biết nghĩ tới cái gì, bả vai anh bắt đầu run lên, trong cổ họng phát ra tiếng kêu quái dị, phải nghe rất cẩn thận mới nhận ra, anh đang cười.
"Ha ha, ha ha ha!" Tiếng cười vang vọng, kinh động đến lũ chim chóc đang nghỉ ngơi trên ngọn cây, khiến chúng hoảng loạn vỗ cánh phành phạch, bay toán loạn khắp nơi.
Sau trận mưa dầm liên miên, mấy ngày sau bầu trời mới trong xanh. Sáng sớm, vào lúc bình minh, một đoàn mây đen sẽ đúng giờ tới, bầu trời tí tách tí tách đổ mưa nhỏ.
Các loại ô dù với đủ loại màu sắc, xuất hiện trên đường phố ảm đạm.
Nước mưa mang theo hơi thở mát lạnh xua tan đi không khí khô khốc ngày hôm qua. Mưa nhỏ giống như sương mù, mềm nhẹ triền miên, cơn gió lành lạnh thổi rất thích ý. Trong lúc mê mang, có người còn tưởng rằng mùa đông đang đến.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hạnh Mính tỉnh lại trong phòng bệnh của bệnh viện.
Nhiệt độ không khí xuống thấp khiến cô vừa tỉnh dậy đã rùng mình một cái, Tùng Nhai giúp cô dém kĩ mấy góc chăn: "Muốn ngủ tiếp cũng không sao, bên phía trường học ta đã giúp con xin nghỉ rồi."
"Tùng Nhai pháp sư.." Tiếng nói phát ra khàn khàn, trong cổ họng giống như có một ngụm đàm mắc kẹt tại đó, chỉ mới mở miệng nói chuyện đã khiến cả người cô đau đớn như bị tra tấn.
"Được rồi, không cần nói chuyện vội, ta biết con muốn hỏi cái gì."
Tùng Nhai ngồi xuống chiếc ghế dựa bên cạnh giường bệnh của cô.
Diện mạo của anh không quá trẻ, cũng không thể nói là già nua, so với sư phụ Tĩnh Đình phương trượng của Hạnh Mính, Tùng Nhai pháp sư còn trẻ hơn một chút. Có lẽ anh ấy tầm trung tuổi, khi cười khóe mắt vẫn hiện vài nếp gấp, ánh mắt cực kỳ ôn hoà.
Hạnh Mính vẫn luôn rất tò mò với tuổi tác của anh ấy, nhưng Tùng Nhai pháp sư chưa bao giờ nói. Trong trí nhớ của cô, từ rất lâu rồi, khuôn mặt và khí chất trên người anh vẫn như thế này.
"Con yêu quái đêm qua, lúc trước còn có từng đụng mặt chưa?"
Hạnh Mính lắc đầu, cô cũng là lần đầu tiên bị công kích mạnh mẽ như vậy. Thì ra không phải hồn phách, mà là yêu sao?
"Ta thấy thủ đoạn của con yêu đó, tuyệt đối không phải mới chỉ gặp con một lần. Nó biết phạm vi truy tìm của linh phù, chỉ sợ cũng đã hiểu rõ thực lực của con. Con cũng ngẫm nghĩ kĩ lại xem, gần đây con có gặp được hồn phách nào không thích hợp hồn không?"
Hạnh Mính lại lắc đầu, giọng nói khàn khàn mơ hồ không rõ: "Gần đây không có nhiều hồn phách."
Tùng Nhai nghi hoặc nhíu mày, nâng khuỷu tay, đem tay đặt ở dưới chóp mũi suy nghĩ: "Chuyện này quá kỳ quái, ta nghe phương trượng nói, lúc trước con nhìn thấy một đoàn ánh sáng trắng ở ngọn núi sau trường học? Có lẽ thứ đó có liên quan đến con yêu kia."
Hạnh Mính nhìn chằm chằm phần cánh tay trái lộ ra dưới ống tay áo rộng của anh ấy. Bên trên được xăm bát quái trận trắng đen, đồ đằng rất lớn, đường cong rậm rạp bao phủ khắp cánh tay, thậm chí còn leo lên trên nữa, không biết thân thể phía bên trong quần áo là bộ dáng gì.
Thấy cô ngẩn người, Tùng Nhai nhìn theo tầm mắt của cô, ung dung hạ cánh tay trái xuống, dùng tay áo che đậy.

⬅ Trước Tiếp ➡