Nguyên Tuấn Sách lập tức tránh ra, nhưng lôi điện dường như biết vị trí anh dịch chuyển tới, lại bổ thẳng về chỗ của anh.
Anh giơ gương bát quái trong tay lên, ném vào lôi điện, từ lực phản phệ cũng theo đó mà xâm nhập vào trong tay, lôi điện như lưỡi kiếm bàng bạc bắn xuống, vòng cổ bạc hình hoa sen trong nháy mắt bị nổ tung, một cánh hoa sen cắt qua xương gò má của anh, vẽ ra một miệng máu.
Nguyên Tuấn Sách bị xung lực tác động khiến cả người bay ra xa, khi sắp rơi xuống mặt đất, lòng bàn tay anh lật úp, mở ra hướng về mặt đất, cả người lại thoáng hiện ở lầu một.
Trước mặt Hạnh Mính đột nhiên có một bóng người rơi xuống, cả người người đó nện thật mạnh trên nền xi-măng, cô quỳ rạp trên mặt đất, sợ tới mức cả người phát run.
Lúc nhìn thấy rõ người bị thương là Nguyên Tuấn Sách, cô cư nhiên có chút mừng thầm.
Nguyên Tuấn Sách che ngực, gian nan ngồi dậy, quay đầu căm tức nhìn cô. Gương mặt Hạnh Mính vẫn còn vương nước mắt như hoa lê dính hạt mưa, cả người run rẩy không biết làm sao, bị tròng mắt ám đỏ của anh nhìn chằm chằm khiến cô càng kinh hãi đến không dám động. Dưới khóe mắt anh có một vết thương, có lẽ do một vật sắc cât qua, giờ đang chảy máu tươi, dung nhan càng thêm phần tuấn mỹ yêu mị.
Bầu trời bên ngoài tòa nhà vẫn vang lên tiếng sấm sét ầm ầm.
Anh bò dậy, cả người lảo đảo nhào về hướng cô. Bả vai Hạnh Mính truyền đến một trận đau nhức thấu tim, Nguyên Tuấn Sách một tay ôm lấy cô, không quan tâm sống chết của cô, miệng vết thương bị đè ép, cơn đau như muốn lấy mạng cô.
Anh muốn khiến cô sống sờ sờ mà bị đau chết sao!
Cảnh tượng trước mắt trong giây lát lại biến đổi.
Cô vốn đang ở trong một tòa kiến trúc toàn xi măng cốt thép lại đột nhiên xuất hiện ở bên ngoài công trường, bên cạnh là một cái bảng cảnh báo, viết: Công trường đang thi công, không phận sự miễn vào.
Bầu trời vẫn bị bao phủ bởi mây đen, âm thanh sét đánh cực kỳ khủng bố, gió bão nổi lên, cảnh tượng chung quanh tiêu điều, bụi đất mịt mù xâm nhập vào mũi và họng khiến cô bị sặc, Hạnh Mính khó chịu đến buồn nôn.
Ngay sau đó, cảnh tượng lại chợt lóe, lần này là mặt cỏ trong công viên.
Lại thay đổi!
Họ đột nhiên xuất hiện trên đường cái!
Một chiếc xe tải nhỏ điên cuồng ấn còi, đạp chân phanh gấp khiến mặt đất bị mài ra mấy dấu vết, tiếng bánh xe ma sát với mặt đất càng chói tai. Hạnh Mính sợ tới mức chỉ biết nhắm tịt mắt, có loại dự cảm không ổn.
Lúc mở mắt ra, phong cảnh quả nhiên lại thay đổi, biến đổi bất ngờ khiến cô tạm quên đi đau đớn trên bả vai.
Cảnh tượng liên tiếp thay đổi mười mấy lần, rốt cuộc đến khi hai người xuất hiện tại một con đường nhỏ lát gạch đỏ mới dừng lại, Hạnh Mính mệt đến thở dốc, đôi mắt kinh ngạc trợn to, tràn đầy vẻ khó tin.
Bầu trời trên đỉnh đầu bị lá cây rậm rạp che khuất, con đường nhỏ tràn ngập bóng râm râm mát, dường như trong ngọn gió thổi tới cũng mang theo hương vị bùn đất.
Nguyên Tuấn Sách ghé lên người cô, bất động, thân hình cao lớn tráng kiệt đè nặng lên cơ thể nhỏ bé. Hiện giờ hai bả vai cô đều đang bị thương, căn bản không thể đẩy anh ra được.