Đập vào mắt là một cái bàn đủ chỗ cho mười người cùng ăn giống như bàn ăn trong căng tin trường học. Đây là lần đầu tiên Hạnh Mính thấy phong cách trang hoàng khoa trương như vậy. Trên trần nhà là một chiếc đèn chùm thật lớn có tua rua kim cương rủ xuống, đèn chùm được treo ngay giữa bàn cơm, giấy dán tường có màu tối khiến toàn bộ không gian chìm trong một loại áp lực vô hình, trang trọng sâm nghiêm, nơi này trông giống như một trang viên dành cho người già sinh hoạt hơn.
Khăn trải bàn làm từ vải cotton có màu hồng nâu, hoa văn là những đóa hoa được thêu bằng tơ vàng, giá trị xa xỉ. Trên bàn, chỉ tính riêng giá cắm nến đã có mười cái, tám bộ đồ ăn sang trọng xa hoa, giống như đang đóng phim.
Cả căn biệt thự lớn như vậy lại chỉ có hai yêu ở với nhau, không biết làm bộ làm tịch cho ai xem.
"Vì sao bạn học Hạnh lại mặc đồng phục?" Nguyên Tuấn Sách mở tủ lạnh ra, lấy ra một cái bát gì đó.
"Trong tất cả đống đồ trong tủ quần áo của cậu, mình chỉ có thể mặc cái này." Hạnh Mính cúi đầu nhìn, bộ đồng phục to rộng, khoác lỏng lẻo trên cơ thể nhỏ gầy của cô. Đột nhiên Hạnh Mính cảm thấy mình như trẻ con đang trộm mặc quần áo của người lớn.
Cô nhìn đến tủ quần áo có rất nhiều quần áo. Khá ngoài dự đoán là Nguyên Tuấn Sách có dáng người như người mẫu này, lại giống như phần lớn các nữ sinh thích phong cách Hàn. Trong ngăn tủ thậm chí còn có mấy quyển tạp chí thời trang.
Hạnh Mính không dám mặc lung tung, cô sợ dẫm trúng mìn chọc anh không vui, sẽ giết cô. Thoạt nhìn thì xem ra đồng phục là lựa chọn duy nhất.
"Nếu bạn học Hạnh có yêu cầu, tôi sẽ mua một vài bộ quần áo nữ." Nguyên Tuấn Sách đặt một bát rau dưa đã được cắt nát trước mặt cô: "Nhưng tôi không biết phong cách ăn mặc của cậu. Cậu có thể nói cho tôi biết, cậu thích mặc loại quần áo như thế nào không?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hạnh Mính khiếp sợ nhìn món ăn trong chén, mờ mịt ngẩng đầu: "Cơm sáng đây sao?"
Hình như Nguyên Tuấn Sách cũng không thể hiểu được nghi ngờ trong mắt cô, mỉm cười xác nhận: "Ừm, cơm sáng."
Ở phía xa, Hồ Anh Tài ngồi trên chiếc sô pha đơn, che miệng, bả vai run rẩy, có thể nhìn ra anh ta đang nhịn cười, hơn nữa đã sắp nhịn đến mức khó chịu.
Hạnh Mính đã hiểu rõ, vì sao vừa rồi anh ta đứng trên cầu thang lại cười lớn đến như vậy.
Thì ra, cái gọi là cơm sáng, chính là một đống thực vật xanh hỗn hợp, hộp cơm trưa lần trước của Nguyên Tuấn Sách cũng như thế này.
"Bạn học Nguyên, cậu là loại yêu gì?"
Anh liếc mắt nhìn cô một cái, ánh mắt sâu thẳm, nụ cười ở khóe miệng có hơi đông cứng lại, Hạnh Mính cúi đầu, cầm nĩa: "Mình không hỏi.l nữa."
Rau xanh khá tươi mới mẻ, hình như còn lẫn một chút mùi bùn đất nhàn nhạt. Ăn vào là có thể cảm nhận được, đống rau dưa hữu cơ này trưởng thành vô cùng tự nhiên, không thuốc trừ sâu, không chất độc hại. Hạnh Mính ăn bữa sáng mà giống như nhai sáp, cô oán hận nắm chặt cái nĩa, hai hàng nước mắt không cam lòng vô hình chảy xuống.