⬅ Trước Tiếp ➡
Nhánh cây rất lớn, Hạnh Mính hoảng sợ, không kịp nhìn đường, liền nằm sấp xuống, nơi này không chỗ để trốn, cô bị đánh vào bụng, quăng xa 5 mét, cả người mạnh mẽ đập vào một thân cây, thân thể gầy yếu cong lại vì đau đớn, gục dưới đất, một ngụm nước bị phun ra.
"Ngạch!"
Cả người bị quật mạnh, dây buộc tóc bị đứt, mái tóc đẹp tản ra, Hạnh Mính che bụng, cuộn tròn ngã xuống, thậm chí còn không kịp thở một hơi, nhánh cây kia lại tới nữa, Hạnh Mính nhịn đau bò lên, chạy sang một bên khác, nhưng vẫn không kịp, sau lưng lại lần nữa bị đánh vào.
Vỏ cây thô ráp đánh vào trên người, cảm giác đau nhức lan tỏa từ phần lưng, cô bị đánh ngã, đầu gối quẹt lên mặt đất, rách da. Cô nằm bò bất động, mắt thấy cây dương xỉ cao lớn phía sau như đang bị ai đó điều khiển, dùng nhánh cây như bàn tay, nện xuống người cô, Hạnh Mính vội vàng ném một tấm phù qua.
Kim quang đập vào ngọn cây, thiếu chút nữa đã bẻ gãy thân cây.
Hạnh Mính nhẹ nhàng thở ra.
Ngay sau đó, tiếng gió dừng lại, chỉ thấy cây dương xỉ bốn phía đều như có ý thức, vây xung quanh cô, nhánh cây từ trên trời giáng xuống, tựa hồ như muốn dùng trọng lượng đè chết một người đang sống sờ sờ như cô.
Cô sờ soạng túi, trong túi không còn phù, bốn tấm linh phù đang xoay quanh giữa không trung lập tức bay về phía cô, đập nát ngọn cây, xuyên qua cành lá rậm rạp đang vây quanh cô. Phốc một tiếng, một nhánh cây bị kim quang làm cho nổ tung, cành lá chia năm xẻ bảy, rơi trên mặt đất.
Ánh sáng trắng chói mắt bao quanh cây dương xỉ đã biến mất, Hạnh Mính trợn mắt há hốc mồm, quỳ gối tại chỗ, linh phù cũng không còn cảm ứng được gì nữa, từ từ bay xuống, xà vào tay cô.
Cô nên về hỏi sư phụ xem, đây là chuyện gì.
Vừa định đứng lên, trong cổ họng trào ra một cảm giác buồn nôn, Hạnh Mính phun ra một búng máu, dạ dày nóng bỏng, là do một đòn của cây dương xỉ vừa rồi đánh lên bụng cô.
Giờ cô mới phát hiện mình không đứng dậy nổi, đầu gối đã bị ma sát đến rách da, vùng eo đau đến nỗi không thể ngồi thẳng, cô quỳ trên mặt đất, đau đến rớt nước mắt.
Di động cũng để ở trong phòng học, lần này xong đời rồi.
Không lâu sau, tiếng bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng vang lên rất gần, rõ ràng đang đi về phía cô. Hạnh Mính quỳ trên mặt đất, quay đầu, nhìn người xuất hiện trước mắt. Một đôi giày thể thao sạch sẽ màu trắng, không nhiễm một hạt bụi, quần đồng phục đỏ trắng giống như cái cô đang mặc.
Cô nắm chặt hồ lô trong tay nghẹn ngào, ngẩng đầu, Nguyên Tuấn Sách chắp tay sau người, nét mặt ôn nhu, mỉm cười với cô. Anh đứng dưới ánh mặt trời, gương mặt trắng bệch đến mức vượt ngoài sức tưởng tượng, lông mi đen nhánh vừa dài vừa dày, tạo thành bóng râm trên đôi mắt, giọng nói trong trẻo như tiếng nước suối róc rách.
"Bạn học Hạnh, thật trùng hợp."
Hạnh Mính khiếp sợ há mồm, muốn hỏi tại sao anh lại xuất hiện ở đây.
"Hình như cậu đang rất đau." Nguyên Tuấn Sách cười khanh khách nói.
Câu này không .. Câu này không phải vô nghĩa sao!
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở

⬅ Trước Tiếp ➡