⬅ Trước Tiếp ➡
Doãn Nặc vẫn như bình thường, ở trong thư phòng lau sạch bình hoa, chỉ thấy một nam tử bước vào đi đến, mắt đen hẹp dài, hiện ra một chút ánh sáng giống như viên đá quý màu đen. Mày kiếm nhỏ mảnh như họa ẩn trong tóc mai. Cái mũi cao thẳng tinh tế, bờ môi dày vừa phải, một thân y phục màu tím nhạt, không mang thêm bất kì trang sức nào khác. Tóc đen dài đến thắt lưng, dùng trâm ngọc cùng màu vấn lên một ít, chỗ trán tùy ý thả xuống mấy lọn tóc trông chút lộn xộn.
Yêu nghiệt a! Nhưng mà ngây ra một lúc, Doãn Nặc liền không chịu nỗi kéo thân thể tỉnh lại, không khỏi bắt đầu run rẩy. Nàng rủ xuống mắt lui phía sau, cố gắng giảm cảm giác tồn tại của mình xuống, không còn dám nhìn về phía nam tử kia nữa. Nàng nhận ra gương mặt nam tử này, cả đời nàng cũng sẽ không quên nam tử trong đêm mưa kia, đó là một cơn ác mộng.
Từng bước một, nam nhân đi về phía nàng. Tiếng bước chân kia, làm trái tim của nàng càng dâng lên cao...
Doãn Nặc bị dọa đến chân run nhũn ra, trong sợ hãi tự an ủi mình: Lúc đó người kia cũng không đánh mắt nhìn thấy ta, chắc chắn không nhận ra ta đâu. Ta không muốn lại bị hắn giết lần thứ hai...
Chờ đến khi hắn đến gần nàng, Doãn Nặc dường như quên mất hô hấp, đầu trống rỗng, thân thể đã mềm nhũn ngã xuống, trong nháy mắt bên hông bị một cánh tay vòng lấy, cánh tay còn lại nắm lấy cằm của nàng khiến cho nàng ngẩng đầu.
Ánh mắt hắn trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm, môi mỏng kéo lên một nửa: "Thật... Xấu!"
Sau khi Sở Úc buông nàng ra, thấy nàng lảo đảo chạy còn nhanh hơn thỏ, không khỏi mím môi một cái.
Cảm xúc bóp qua cằm nàng thật sự... Giống như...
Trên ngón tay làm sao có màu vàng vàng, giống như là... Sở Úc giương mắt nhìn về phía ngoài cửa.
Doãn Nặc chỉ muốn nhanh chân rời khỏi tên biến thái kia, rời khỏi nơi này.
Ông trời ơi, người đang đùa ta sao? Để cho ta sống lại một lần, còn gặp lại người kia, không nên đùa giỡn người khác như vậy chứ!
Còn chưa chạy được xa mấy, đột nhiên thân thể bay lên không, thân eo bị người ta kẹp ở dưới nách xách đi, mặc nàng hết đá rồi cắn cũng không có phản ứng, cứng rắn như tường thành.
Thân eo vừa được cánh tay sắt kia thả xuống, ngã vào trong ao sen, từ nhỏ Doãn Nặc lớn lên ở bờ sông, phụ mẫu cũng không gò bó nàng, cho nên kỹ năng bơi cũng không tệ, liền chìm xuống chạy trốn trong nước.
Trên bờ, Sở Úc nửa ngày không thấy người nổi lên, nhìn chằm chằm mặt nước tìm kiếm bóng dáng bên trong, trông thấy nơi xa có một ít bong bóng nhỏ xuất hiện, một mạch đi theo "Nha đầu chết tiệt kia, xem ngươi chạy thế nào!"
Doãn Nặc bơi tới cạnh bờ, đang chuẩn bị leo lên, một đôi tay to lớn mạnh mẽ hữu lực kéo nàng lên đè xuống đất.
"Đau..." Phần lưng Doãn Nặc đập trúng tảng đá, bị đau đến híp mắt.

⬅ Trước Tiếp ➡