⬅ Trước Tiếp ➡
Có thứ gì đó trơn ướt chui vào trong miệng nàng, trong nháy mắt, cái hôn này mang theo cường thế chỉ mỗi hắn có, dường như hoàn toàn cướp đoạt hơi thở và sinh mệnh Doãn Nặc.
Hơi thở hai người đều rối loạn. Thân thể trắng nõn của Doãn Nặc ửng sắc hồng nhuận bóng loáng, nhiệt độ thân thể như bị lửa thiêu.
Hắn nhìn theo hô hấp lên xuống của Doãn Nặc thấy ngực phải nàng hiện ra một bức vẽ diễm lệ như mẫu đơn, bức vẽ này che kín toàn bộ ngực phải tròn trịa, đầy đặn, một đường kéo dài đến xương sườn và bụng dưới.
Cái này trước đây không có, nàng rốt cuộc là ai?
Lúc này ngoài phòng vang lên một tiếng: "Vương Gia, trong cung có người đến, mời Vương Gia đi qua một chuyến!"
Ở trong phòng truyền đến tiếng đồ sứ đập vào cửa vỡ nát, dọa cho người bên ngoài sợ đến không dám thở mạnh.
Hắn cầm tấm thảm bọc kín Doãn Nặc lại: "Chờ ta trở về, không cho phép mặc quần áo, không cho phép bước ra khỏi cánh cửa này, bằng không ta uống cạn máu của ngươi!" Ở trên trán nàng đặt xuống một nụ hôn.
Sở Úc mang sắc mặt khó coi đi ra ngoài.
Doãn Nặc bị quấn giống như tằm cưng, nhìn lên đỉnh màn ngẩn người, làm sao mới có thể rời khỏi cái tên yêu nghiệt lúc nào cũng có thể bạo phát này đây?
Doãn Nặc suy nghĩ một chút liền ngủ mất, một đêm Sở Úc không về.
Sáng sớm Doãn Nặc tỉnh lại, muốn đi tiểu, không biết tên biến thái Sở Úc này làm sao lại quấn chặt như vậy, hoàn toàn không cởi ra được, chỉ có thể lăn lộn quằn quại.
Dùng sức một cái đột nhiên từ trên giường lăn xuống đất.
"A... Đau chết mất. "
Một bóng đen ập tới, đạp lên người nàng, mặt không đổi sắc nhìn nàng. "Kia... Cái kia, Vương Gia ta chỉ là mắc tiểu..."
Sở Úc cầm lấy tấm thảm giật một cái, nàng giống như cá ướp muối bị lộn ra ngoài, phơi bày thân thể trần trụi, nàng bắt lấy một góc của tấm thảm muốn kéo đến che khuất thân thể, Sở Úc lại dùng chân gẫm một góc khác, kéo như thế nào cũng không nhúc nhích.
Doãn Nặc vừa tức vừa hận, nước mắt thi nhau rơi xuống.
Sở Úc không đứng đắn nảy ra ý nghĩ thế này, khi nàng khóc thật xinh đẹp, khi không mặc quần áo lại càng xinh đẹp hơn.
Sở Úc cầm một bình mai thấp cổ để ở sau tấm bình phong nhìn nàng: "Đi tiểu trong bình."
Doãn Nặc trợn mắt há hốc mồm, cái cằm cũng sắp rơi mất. Hận không thể phanh thây xé xác hắn.
Trong lòng liên tục trấn an bản thân: Sống sót mới là điều quan trong nhất...
Tiếng nước chảy sau tấm bình phong từ từ truyền tới. Ở trước mặt nam xa lạ làm việc riêng tư như vậy, Doãn Nặc xấu hổ cảm thấy cả khuôn mặt đều đỏ hết lên.
Mà Sở Úc nghe thấy, lại êm tai cực kì.
Sở Úc dẫn nàng ra ngoài, ngồi lên xe ngựa, Sở Úc liền đem nàng kéo vào trong ngực.
Hắn nâng cằm nàng lên khiến cho nàng ngẩng đầu mặt đối mặt với hắn, Doãn Nặc không thể không thừa nhận, hắn quả thực là tuổi trẻ tài cao, người lại tuấn mỹ. Nhưng mà, nội tâm quá biến thái và đen tối.
Ngón tay thon dài của Sở Úc đùa bỡn vành tai Doãn Nặc, cảm nhận được trên người nàng phát ra cảm giác sợ hãi.

⬅ Trước Tiếp ➡