Từ sau khi tỉnh dậy thì sắc mặt người đàn ông càng trở nên tát nhợt, hắn từ trên ghế sô pha đứng lên, bước nặng bước nhẹ đi về phía phòng.
Thanh Hà trước đến nay vẫn luôn ăn rất ít song bây giờ trong lòng lại đang lo cho cho hắn ở bên trong phòng thì lại càng không có khẩu vị để ăn tiếp.
Chán ăn, Thanh Hà bưng cháo trắng, rau và bánh thịt trên bàn trà trở lại phòng bếp, sau đó dọn dẹp nhà cửa.
Sau khi dọn dẹp xong, nàng rót một ly nước ấm, cẩn thận đẩy cửa vào phòng ba chồng, thân hình cao lớn đang nằm trên giường gỗ. Thanh Hà rón rén đi vào, đặt ly nước lên chiếc bàn gỗ rắn chắc bên cạnh giường.
Mùi hương ngọt ngào xộc vào mũi hắn, cái đầu nhức nhối đã trở nên nhẹ nhõm một cách không thể giải thích được, ngón tay mát lạnh vuốt ve hàng mày nhăn nheo đang nhíu chặt, hắn cảm thấy một sự quen thuộc như thể cảm nhận được nó trong một giấc mơ.
Thanh Hà dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa đôi lông mày đang cau có của hắn, làm giảm bớt cơn đau do say rượu.
Lông mày của hắn dần dần giãn ra, khuôn mặt lạnh nhạt cũng có vài phần ấm áp. Sau khi Thanh Hà nghe thấy tiếng thở đều đều, nàng không nhịn được mà cúi đầu hôn lên đôi mắt khô khốc của hắn.
Trong phút chốc, Thanh Hà miễn cưỡng rời môi hắn, cay đắng mà nhìn hắn đang ngủ. Phải đến bao giờ thì nàng mới không cần lén lút như vậy nữa mà có thể ở bên hắn một cách quang minh chính đại đây?
“Ba……”
Thanh Hà thì thào nói nhỏ.
……
Hắn cảm thấy mình dường như đã đi vào một giấc mộng rất kỳ lạ, mơ thấy con dâu đang đứng bên giường, dùng ngón tay để xoa bóp trán hắn, vuốt ve lông mày và cuối cùng đôi môi nứt nẻ của hắn được bao phủ bởi một đôi môi mềm mại mát lạnh.
Mọi thứ trong mơ quá giống thực, cảm giác chân thật khiến dươиɠ ѵậŧ ở phía dưới đã bắt đầu cương lên.
Hắn bỗng cảm thấy cổ họng đau rát, từ trên giường xoay người ngồi dậy, bàn tay to trực tiếp cầm lấy ly nước trên bàn gỗ ngẩng đầu lên uống.
“……”
Nước?
Con dâu đi vào sao?
Tất cả mọi thứ trong giấc mơ kia lại không phải là mơ?
Đôi mắt lạnh lẽo dần dần mở to, khuôn mặt lạnh lùng như bị thứ gì đó xé làm đôi khiến cho gương mặt không kịp khôi phục lại dáng vẻ lạnh băng ít khi nói cười nữa.
Cốc! Cốc!
“Ba…… Người tỉnh rồi sao? Vương thẩm đang tìm người để mua cá.”
Thanh Hà vừa ăn trưa xong thì dì Vương đã từ trong làng đi đến, nói rằng tối nay sẽ có khách và muốn mua vài con cá trắm cỏ to để mời khách.
Sau khi Thanh Hà đón dì Vương vào nhà, nàng gõ cửa phòng ba chồng hai lần, nhẹ giọng nói với hắn ở bên trong.
Ngay khi hắn nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của con dâu, dươиɠ ѵậŧ phía dưới lại sưng lên, đau hơn một chút và hơi thở cũng dần trở nên nặng nề hơn.
"Nói với dì Vương ... lát nữa cha sẽ đi vớt cá lên và gửi cho bà ấy sau." Hắn nói với giọng trầm khàn, l*иg ngực phập phồng lên xuống.
"... Vâng." Thanh Hà đáp và sau đó nói: "Cha, đã đến giờ ăn trưa."
"…… Ừm." Hắn hít một hơi thật sâu, rồi từ trong mũi ậm ừ một tiếng.