⬅ Trước Tiếp ➡
Cơ thể của Thanh Hà vẫn luôn khoẻ mạnh, không hề có bất cứ bệnh tật gì, số lần ngã bệnh cũng ít, chỉ là một tháng này hai bên vυ" thường cứng và trở nên sưng, trước khi ngủ sẽ xoa xoa để giảm bớt đau đớn. Nàng cảm thấy vấn đề không nghiêm trọng, cho nên không tới bệnh viện kiểm tra.
“Tô Thanh Hà mời đến phòng khám số 2 để khám bệnh!”
“Tô Thanh Hà mời đến...”
Tô Thanh Hà nghe thấy tiếng gọi, hoảng loạng thoát ra khỏi trong suy nghĩ từ từ lấy lại tinh thần, tay ngọc nắm lấy túi xách nhỏ, căng thẳng đi vào phòng khám số 2.
“Tô Thanh Hà?”
“Vâng... .”
“Cơ thể chỗ nào không thoải mái?”
Giọng điệu nữ bác sĩ rất trịnh trọng làm cho Tô Thanh Hà căng thẳng mà hít một hơi, nhẹ giọng nói: “ Ngực...Trở nên sưng to và cứng, còn có sữa...”
Sữa?!
Đôi mắt của nữ bác sĩ nhìn vào bộ ngực đầy đặn của Thanh Hà, nói: “Vào bên trong nằm xuống giường, tôi sẽ kiểm tra cho cô một chút."
“... Được!”
--------
—— Kỳ nghỉ lễ gần đây, nhớ rõ không?
—— Tôi sẽ cho cô xem bảng xét nghiệm nướ© ŧıểυ và chiếu siêu âm.
—— Kết quả xét nghiệm cho thấy thai nhi đã được hơn 5 tuần tuổi.
—— Trường hợp phụ nữ mang thai bị căng sữa trong giai đoạn đầu không nhiều lắm, thường là vào giai đoạn sau, điều này là do thể chất hoặc di truyền của một gen nào đó trong gia đình, cảm giác khó chịu khi bị sưng sữa có thể giảm bớt bằng cách chườm nóng hoặc xoa bóp và hút sữa.
Đầu óc Thanh Hà trở nên rối bời, lời nói của nữ bác sĩ cứ hiện lên trong đầu nàng. Thai nhi đã được hơn 5 tuần, tính theo thời gian thì nàng đã thụ thai khi cha chồng say lần thứ hai, vừa vặn rơi vào thời kỳ rụng trứng.
Khuôn mặt tái nhợt của Thanh Hà thoáng chốc trở nên ngượng ngùng xen lẫn vui sướиɠ, nàng mang thai đứa con của hắn, nàng không phải gà không biết đẻ trứng!
Sống ba năm làm quả phụ, không phải nàng không biết người trong thôn nói gì sau lưng mình, chỉ là nàng luôn giấu trong lòng, xem như không có chuyện gì xảy ra.
Từ sau khi rời khỏi bệnh viện, tâm trạng Thanh Hà giống như đang đi trên tàu lượn siêu tốc, lên xuống thất thường, từ không biết phải làm sao đến căng thẳng, từ căng thẳng đến sợ hãi, từ sợ hãi đến bất ngờ và cuối cùng là sự kiên định.
Nàng muốn sinh con cho hắn!
Đây là con của nàng và hắn!
Nhưng khuôn mặt vui sướиɠ kiên định dường như đang nghĩ tới điều gì đó, lập tức cả người trùng xuống. Cơ thể nàng mảnh khảnh gầy gò, còn chưa thấy rõ bụng nhưng khi bụng to lên, người trong thôn nhìn thấy một quả phụ như nàng không hiểu sao lại có thai, lời nói không biết sẽ còn khó nghe đến thế nào, sau đó truyền tới tai hắn, điều này chắc sẽ làm cho hắn khó chịu lắm!
Nàng không thể làm cho cha chồng cảm thấy hổ thẹn!
Nàng phải đi tìm một căn nhà khác trên thị trấn, thuận tiện cho việc đi làm và đi khám sức khỏe hàng tháng nhưng sẽ không bắt gặp hắn mỗi ngày.
Thanh Hà nghĩ đến mình không thể gặp hắn trong suốt thời gian mang thai, chưa bao giờ rời xa hắn, nhưng vì đứa bé trong bụng, nàng chỉ có thể nhịn xuống nỗi đau tương tư này.
⬅ Trước Tiếp ➡