⬅ Trước Tiếp ➡

Ngay sau đó, ba gã đàn ông trung niên với dáng người vạm vỡ, bộ dạng thô bỉ bước vào. Vừa nhìn thấy Giang Vãn Đường, ánh mắt bọn chúng liền sáng lên, lộ rõ vẻ thèm thuồng.
Ánh mắt Giang Vãn Đường lập tức trầm xuống, giọng nói lạnh lẽo “Ngươi định làm gì?”
“Cảnh Hành ca ca nói, hai người còn chưa viên phòng. Tỷ tỷ thương muội phải ôm tấm thân trong sạch vào cung làm quả phụ, vậy nên trước khi vào cung, tỷ tỷ giúp muội được làm một nữ nhân thực thụ.”
Giang Vãn Phù mỉm cười, từng chữ từng câu đầy ác ý “Những người này... đều do tỷ tỷ đặc biệt chọn lựa cho muội...”
“Nào, tận hưởng đi... muội muội thân yêu của ta...”
Dứt lời, cửa nhã gian bị khóa lại từ bên ngoài.
Giọng Giang Vãn Phù từ ngoài vọng vào
“Ôi, suýt nữa thì quên nói với muội. Cảnh Hành ca ca đang ở dưới lầu đấy. Đợi muội xong chuyện, hắn sẽ tiễn muội vào cung...”
Giang Vãn Đường cười khẩy.
“Thì ra... là một bất ngờ như vậy sao?”
Đôi mắt đào vốn xinh đẹp đầy phong tình của nàng ánh lên tia sáng lạnh lẽo, tựa như ánh trăng vụn vỡ.
Ba gã đàn ông xấu xí kia thấy thế thì không thể kiềm chế nổi, lập tức nhào về phía nàng.
“He he... tiểu mỹ nhân, bọn ta tới đây...”
“A a a...”
Chỉ chốc lát sau, tiếng thét thảm thiết vang lên khắp gian phòng.
Ngay sau đó, cửa nhã gian bị đá văng từ bên trong.
Giang Vãn Đường chậm rãi bước ra, y phục xộc xệch, người đầy máu, trông như một La Sát bước ra từ địa ngục.
Giang Vãn Phù nấp bên ngoài nghe ngóng, vừa nhìn thấy cảnh này, đồng tử co rút lại, lắp bắp
“Điên rồi... điên thật rồi...”
Nhận thấy tình hình không ổn, nàng ta vội vàng xoay người định chạy trốn.
Nhưng Giang Vãn Đường đã nhanh hơn một bước, túm chặt lấy nàng ta, một cây trâm cài nhuốm máu dí sát vào cổ.
Giang Vãn Phù lập tức sợ đến mức không dám động đậy.
Toàn bộ Trích Nguyệt Lâu đều bị tiếng kêu thảm thiết làm kinh động, mọi người trong nhã gian cũng hoảng sợ ùa ra.
Giang Vãn Đường nâng mắt, giữa đám đông hỗn loạn, nàng trông thấy Tiêu tiểu Hầu gia đang chạy về phía mình.
Hắn mở to mắt, trong đáy mắt tràn đầy kinh hoảng.
“Ca ca, cứu muội với ”
Nhìn thấy hắn, Giang Vãn Phù như tìm được cọng rơm cứu mạng, đôi mắt sáng lên, cất giọng cầu cứụ
“Giang Vãn Đường, thả ta ra ngay Nếu ta chết, phụ thân và Cảnh Hành ca ca sẽ không bỏ qua cho muội đâu ”
Giang Vãn Đường nhìn Tiêu tiểu Hầu gia ngày càng đến gần, khẽ mỉm cười, nụ cười đẹp đến thê lương.
Nàng lẩm bẩm “Chẳng phải... đã từng nói sẽ cho ta một mái nhà sao?”
“Ha ha...”
“Tiêu tiểu Hầu gia, cuối cùng thì chàng vẫn thất hứa rồi.”
Nói đoạn, nàng chậm rãi mở tay.
Trên lòng bàn tay, một viên kẹo hoa quế được bọc trong giấy dầu dính đầy máụ
Ngón tay nàng buông lỏng, viên kẹo rơi xuống đất...
Nàng nói
“Như thế này cũng tốt.”
“Giang Vãn Phù, cùng xuống địa ngục với ta đi.”
Giang Vãn Đường nắm chặt lấy Giang Vãn Phù, cùng nhau lao thẳng xuống từ tầng cao nhất của Tước Nguyệt Lâụ..
“Vãn Đường, đừng mà ”
Tiêu Cảnh Hành trợn mắt đầy tơ máu, gào lên xé lòng.
Hắn lao tới, cánh tay vươn ra chụp lấy, nhưng ngay cả một vạt áo cũng không chạm được...
“Ầm ”
Một âm thanh trầm đục vang lên.
Những vệt máu đỏ thẫm loang ra trên nền tuyết trắng, nhuộm đỏ đôi mắt Tiêu Cảnh Hành.
Đúng lúc này, một chiếc xe ngựa bình thường, dưới màn đêm lặng lẽ tiến vào thành.


⬅ Trước Tiếp ➡