Ánh mắt của mọi người xung quanh đều bị hấp dẫn bởi thiếu nữ tuyệt sắc vừa bất ngờ xuất hiện này.
Mãi đến khi nàng bước đến cổng phủ Thừa Tướng, đám đông mới như bừng tỉnh.
Trong đám người, đột nhiên có kẻ kinh ngạc thốt lên “Hóa ra vị Nhị tiểu thư nhà họ Giang được nuôi dưỡng ở trang viên dưới quê lại là một mỹ nhân tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành như vậy ”
Một công tử thế gia phe phẩy quạt xếp, tán thưởng “Má lúm hồng nhan kiều diễm hơn cả hoa, dung nhan mỹ lệ lấn át cả mùa xuân, đẹp, thật sự là quá đẹp ”
“Vị tiểu thư này dung mạo khuynh thành, khí chất cao quý, đúng là hiếm thấy trên đời ”
“Phải đó, lão phu sống từng này năm, chưa từng gặp cô nương nào có phong hoa tuyệt sắc như vậy ”
“Giang Thừa tướng quả là có phúc thật, trước có Giang Đại tiểu thư đã là một viên minh châu, giờ còn có thêm Nhị tiểu thư lại càng xuất sắc hơn, cả Kinh Thành e là chẳng ai vượt qua được ông ta về khoản sinh con gái đẹp đâụ”
“Chậc, Giang Thừa tướng xưa kia là thám hoa lang được tiên đế đích thân chỉ định, gốc gác tốt, sinh ra nhi nữ đều xuất chúng, nhưng mà dung mạo của vị Nhị tiểu thư này thật sự quá mức xuất sắc rồi.”
“Đúng vậy, đúng vậy...”
“...”
Lý ma ma nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên, ngưỡng mộ, ghen tị... từ bốn phía không ngừng đổ dồn về phía Giang Vãn Đường, trong lòng như lửa đốt.
Bà ta lúc ở trang viên dưới quê, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã hiểu vì sao ngày xưa Tướng gia nhất định phải đưa nàng đến một nơi hẻo lánh như vậy.
Nếu như nàng được nuôi lớn ở Kinh Thành thì làm gì còn chuyện Đại tiểu thư của phủ này nữa.
Không ngờ đề phòng trăm bề, cuối cùng vẫn không phòng được...
Chuyện hôm nay, cả Kinh Thành nhất định sẽ biết phủ Thừa Tướng có một vị Nhị tiểu thư đích xuất khuynh quốc khuynh thành, không ai còn có thể che lấp được hào quang của nàng.
Giang Đại tiểu thư cũng không thể.
So với tiếng xấu “con bé quê mùa” của nàng, điều này mới là thứ mà mấy người trong phủ kiêng kỵ nhất.
Giang Vãn Đường đứng ở cửa, nhìn ba chữ “phủ Thừa Tướng” trên biển hiệu, khóe môi cong lên nụ cười lạnh lẽo.
Trong mắt những người ở phủ Thừa Tướng, nàng vốn là sự tồn tại không vẻ vang gì.
Kiếp trước, phủ Thừa Tướng chê nàng là con bé quê mùa, sẽ làm ô danh phủ Thừa Tướng, không cho nàng xuất đầu lộ diện.
Mà Giang Vãn Phù thì sớm đã truyền khắp Thịnh Kinh rằng nàng là con bé nhà quê thô tục, không ra thể thống gì, là thứ không lên được mặt bàn.
Đến mức về sau, bất kể nàng đã cố gắng thế nào, xuất sắc ra sao thì trong tâm trí mọi người, khi nhắc đến nàng, điều đầu tiên họ nghĩ đến vẫn là hình tượng “con bé nhà quê thô tục”.
Nhưng kiếp này, nàng lại muốn đường đường chính chính mà trở về.
Nàng muốn để cả Kinh Thành đều biết, Nhị tiểu thư phủ Thừa Tướng nàng đã trở về.
Họ từng dành cho nàng bóng tối và nhơ nhuốc, nàng nhất định phải đi vào ánh sáng và rực rỡ.
Đón lấy ánh mắt dò xét của mọi người, Giang Vãn Đường khẽ nhếch môi, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ quyến rũ.
Giang Tri Hứa, Giang Vãn Phù... ta đã quay về rồi
Lần này danh tiếng, địa vị, cái nào cũng không thể thiếu
Kiếp này, nàng sẽ không còn mong mỏi tình thân máu mủ nực cười ấy, càng không tin vào cái gọi là phu thê tình thâm giả tạo nữa.