⬅ Trước Tiếp ➡

Tần thị nghe vậy, đồng tử lập tức co rút, ngay tức khắc hiểu ra ý.
“Lão gia ”
“Phụ thân ”
Tần thị và Giang Vãn Phù đồng thanh lên tiếng ngăn cản.
Chẳng phải vì hai người thật sự quan tâm đến Giang Vãn Đường, mà là vì... mỗi người đều có tính toán riêng.
Hiện nay trong phủ, người có tư cách thích hợp nhất để vào cung tham gia tuyển tú, chỉ có Giang Vãn Đường.
Tần thị hiểu rất rõ địa vị của Giang Vãn Phù trong lòng Giang Tri Hứa, ông ta tuyệt đối sẽ không để nàng ta vào cung chịu khổ nhục.
Nếu Giang Vãn Đường lần này xảy ra chuyện gì thì người còn lại e rằng chỉ có thể là con bé Hà Nhi của bà ta.
Mà điều Giang Vãn Phù muốn không phải là Giang Vãn Đường chết, nàng ta muốn là nàng sống không bằng chết.
Chốn hậu cung đó, nào phải nơi tốt đẹp gì...
Nàng ta muốn Giang Vãn Đường cũng phải nếm trải một lần nỗi đau đớn mà mình từng gánh chịu ở kiếp trước.
Giang Vãn Phù vội bước tới, đỡ lấy cánh tay của Giang Tri Hứa, dịu giọng khuyên nhủ “Phụ thân, Nhị muội muội từ nhỏ sống nơi thôn dã, tính khí ắt có phần ngang ngạnh, nhưng dù sao cũng là người trong nhà, phụ thân chớ quên chính sự.”
“Đúng vậy, lão gia, người bớt giận đi, Đường Nhi dù sao cũng là cốt nhục của ngài, thiếp thân là mẫu thân nó, sau này nhất định sẽ dạy dỗ nàng quy củ cẩn thận.”
Giang Tri Hứa cũng dần tỉnh táo lại, ông ta khép mắt, hít sâu mấy hơi mới khôi phục được phần nào lý trí.
Không thể nhìn, hễ nhìn thấy khuôn mặt của Giang Vãn Đường, ông ta liền dễ dàng mất khống chế, chỉ hận không thể giết chết nàng cho hả giận.
Ông ta đột nhiên rất hối hận vì năm đó không trực tiếp cho nàng một bát thuốc độc.
Nàng giống như một hồn ma đến đòi nợ.
“Thôi đi, đúng là gia môn bất hạnh ”
Giang Tri Hứa thu lại roi, ánh mắt nhìn Giang Vãn Đường đầy lạnh nhạt, giọng điệu càng thêm tàn nhẫn “Hoàng thượng đã hạ chỉ, đích nữ nhà họ Giang vào cung tuyển tú, nếu không phải vì Phù Nhi và Tiêu tiểu Hầu gia đã có hôn ước từ trước thì phúc phần thế này sao tới phiên một con bé quê mùa như ngươi.”
Xem đi, rõ ràng là hố lửa không ai muốn nhảy vào mà rơi xuống đầu nàng lại giống như ân huệ lớn lắm vậy.
Giang Vãn Đường bật cười khinh bỉ “Vậy ư? Loại ‘phúc phần’ như vậy, ta không thèm ”
“Hôn ước có thể từ hôn, nhưng thánh chỉ không thể trái...”
“Vậy thì để phúc phần quý báu đó lại cho bảo bối Phù Nhi của các người đi.”
Lời nói của nàng lạnh lùng và đầy khinh miệt.
Thấy Giang Vãn Đường thoát khỏi khống chế, Tần thị sốt ruột “Đường Nhi à, con không thể sai lại càng thêm sai nữa ”
“Con nay đã đến tuổi cập kê, chúng ta cũng là vì muốn tốt cho con.”
“Đương kim Thánh thượng dung mạo vô song, tuổi trẻ tài cao, vào cung tuyển tú chính là lựa chọn tốt nhất cho con.”
Giang Vãn Đường không rời mắt khỏi bà ta, rồi bỗng bật cười.
Tần thị bị ánh mắt ấy làm cho rùng mình, mười năm không gặp, nàng đã chẳng còn là đứa con gái ngoan ngoãn nghe lời năm xưa nữa rồi.
Ánh mắt Giang Tri Hứa đầy hung tợn, gân xanh nổi lên trên trán “Chuyện này đã định, không đến lượt ngươi cãi lời.”
“Hoặc ngoan ngoãn vào cung tuyển tú, hoặc là chết, tự ngươi chọn ”


⬅ Trước Tiếp ➡