Giờ xem họ như súc vật thì lại hơi có dáng dấp con người.
Hứa quản gia đi phía sau Giang Vãn Đường, cung kính hỏi “Nhị tiểu thư, viện này không biết có hợp ý người không?”
“Viện này là lão nô đặc biệt chuẩn bị cho người, rất rộng, rất yên tĩnh.”
Giang Vãn Đường ngắm nghía khắp nơi “Chọn chỗ này đi.”
Hứa quản gia mỉm cười “Tốt, sau này trong phủ có gì cần, tiểu thư cứ việc sai bảo lão nô.”
Giang Vãn Đường gật đầụ
“Giờ cũng không còn sớm, lão nô xin cáo lui để tiểu thư nghỉ ngơi.”
Nói xong, Hứa quản gia liền lui xuống.
Giang Vãn Đường còn chưa kịp ngồi xuống, đã nghe Tu Trúc tức giận hỏi “Cô nương, người thật sự muốn nghe theo bọn họ, vào cung tham tuyển sao?”
Giang Vãn Đường duỗi người, dáng vẻ lười nhác, thản nhiên nói “Tất nhiên rồi.”
Tu Trúc lo lắng bước lên trước, vẻ mặt đầy nghi hoặc “Tại sao chứ?”
“Chẳng phải người luôn nói nếu bị người ta ức hiếp thì nhất định phải trả lại gấp bội sao?”
“Sao giờ lại phải nhẫn nhịn, làm theo ý bọn họ, bước vào cái hố lửa đó?”
“Chúng ta có ngân phiếu rồi, nửa đêm trốn đi là được mà.”
Giang Vãn Đường cười khẽ, ngay cả một tiểu nha đầu như nàng ấy cũng biết đây là hố lửa.
“Ngốc quá, ta đâu phải đang làm theo ý bọn họ.”
Tu Trúc sững ra, do dự một lát rồi vẫn mở miệng hỏi “Cô nương, là vì Đại công tử sao?”
Nếu nói ở phủ Thừa tướng này còn ai có thể khiến Giang Vãn Đường để tâm, vậy thì người đó chỉ có thể là huynh trưởng cùng cha khác mẹ, Giang Hòe Châụ
Nếu không có Giang Hòe Châu, Giang Vãn Đường chẳng biết đã chết bao nhiêu lần rồi.
Có thể là đêm đông năm nàng sáu tuổi, hoặc là những ngày bị hành hạ trên trang trại hẻo lánh vùng núi kia.
Chính là người do huynh trưởng phái đến đã tìm được nàng, là huynh trưởng đã cứu mạng nàng.
Huynh trưởng từng nói “Chỉ khi còn sống mới có hy vọng.”
Vì chữ “hy vọng” ấy, nàng đã cắn răng sống sót qua biết bao gian nan.
Về sau nhiều năm sau đó, huynh ấy vẫn luôn âm thầm giúp đỡ nàng.
Có thể nói nếu không có Giang Hòe Châu thì cũng sẽ không có Giang Vãn Đường ngày hôm nay.
Trên đời này, Giang Hòe Châu chính là người thân duy nhất và cũng là người mà nàng thật sự để tâm nhất.
Tu Trúc nhìn Giang Vãn Đường im lặng không nói, khẽ thở dài, lại nói tiếp “Cũng chỉ khi nhắc đến Đại công tử, trong mắt cô nương mới có nụ cười chân thật đôi chút.”
Kiếp trước, Giang Hòe Châu ôm chí lớn trong lòng, nhưng vì liên lụy bởi Giang Tri Hứa nên nhiều lần không được hoàng đế trọng dụng.
Nghĩ tới đây, Giang Vãn Đường thu lại nụ cười, giọng nói nhẹ nhàng “Không chỉ vì huynh trưởng mà còn là vì chính ta.”
“Hầu phủ cũng được, hậu cung cũng thế, đối với ta mà nói, đều là nơi tường cao vách kín.”
Đã quyết định quay về, làm Nhị tiểu thư danh chính ngôn thuận của phủ Thừa Tướng, vậy thì nàng phải lựa chọn giữa việc bước chân vào Hầu phủ và tiến cung.
Lần này nàng chọn tiến cung.
Bởi vì nàng không chỉ cần trở nên mạnh mẽ mà còn phải có quyền thế, mới có thể bảo vệ những người nàng muốn bảo vệ.
Chạng vạng tối, Hải Đường uyển lại náo nhiệt một phen.
Hứa quản gia dẫn theo một nhóm thợ may đến đo người làm y phục cho Giang Vãn Đường.