Dưới ánh mặt trời, toàn thân hắn tựa như tỏa sáng.
Nụ cười của hắn ấm áp và trong trẻo. Hắn lấy ra từ trong tay áo một gói kẹo được bọc bằng giấy dầụ
Hắn nói “Cho muội này, kẹo hoa quế, muội có muốn ăn không?”
“Ngọt lắm, có thể làm lòng người ấm áp.”
Từ đó, hắn đi vào trái tim nàng.
Đứa trẻ chưa từng được nếm vị ngọt, một khi nhận được chút ít đường, cũng sẽ cẩn thận giữ nó nơi đầu lưỡi, không nỡ nuốt xuống.
Hắn từng là ngọt ngào duy nhất trong những ngày cay đắng của nàng. Nhưng hiện tại...
Tiêu tiểu Hầu gia, đường mà hắn đưa, đã không còn ngọt nữa.
Khoảnh khắc rời đi, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má nàng, rồi nhanh chóng đông lại trong tiết trời lạnh giá.
Bước ra khỏi phủ Bình Dương Hầu, Giang Vãn Đường ngước mắt nhìn trời đất trước mặt, chỉ thấy khắp nơi đều phủ đầy tuyết trắng, cả thế gian dường như chỉ còn một màu lạnh lẽo.
Bầu trời rộng lớn, đất trời mênh mông, vậy mà dường như chẳng có lấy một chốn nào thuộc về nàng.
Giang Vãn Đường lặng lẽ nghĩ
“Mùa đông năm ta sáu tuổi, ta từng bị vùi trong một cơn bão tuyết. Khi đó, gió tuyết rét buốt, con đường phía trước mịt mờ. Giờ đây, gió tuyết vẫn vậy, mà ta... vẫn chỉ có một mình.”
Nàng ghét mùa đông, nhất là những ngày tuyết rơi dày.
Bởi vì trong ký ức của nàng, những ngày như vậy luôn lạnh lẽo và khó lòng chịu đựng.
Đêm khuya, Giang Vãn Đường ở Tước Nguyệt Lâu chờ rất lâu, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Tiêu Cảnh Hành xuất hiện.
Bên ngoài gió tuyết dường như lớn hơn.
Bóng đêm tịch mịch, Giang Vãn Đường đơn độc đứng dựa vào lan can, thỉnh thoảng vươn tay hứng lấy những bông tuyết rơi xuống. Thân ảnh mỏng manh của nàng mang theo vẻ lạnh lẽo và cô độc khó tả, khiến người ta nhìn mà đau lòng.
“Tiểu thư, đêm khuya trời lạnh, e rằng Tiêu tiểu Hầu gia có việc bận nên mới bị trì hoãn. Chúng ta nên về trước thôi?”
Nha hoàn Tu Trúc nhìn thấy đôi tay nàng bị đông cứng đến đỏ bừng, sắc mặt trắng bệch như giấy, không nhịn được khuyên nhủ.
Giang Vãn Đường khẽ lắc đầu “Sắp rồi, pháo hoa sắp được bắn lên rồi, ta muốn xem hết màn pháo hoa này...”
Từ khi sinh ra đến nay, nàng chưa từng thấy pháo hoa rực rỡ ở Thịnh Kinh.
“Vút Vút Vút ”
Đột nhiên, trên bầu trời vang lên những tiếng nổ giòn giã, những chùm sáng nhiều màu sắc rực rỡ xé toạc màn đêm, nở rộ thành vô số đóa hoa lộng lẫy, đẹp tựa tiên nữ tung hoa, khiến người ta không khỏi kinh ngạc.
Giang Vãn Đường ngẩng đầu, ánh mắt phản chiếu sắc màu rực rỡ của pháo hoa, khẽ thốt lên “Thật đẹp ”
“Đây chính là đêm không ngủ rực rỡ của Thịnh Kinh sao?”
Tiêu Cảnh Hành không lừa nàng.
Thật sự rất đẹp, rất rực rỡ
Cả Thịnh Kinh dường như được bao phủ trong ánh sáng huy hoàng của pháo hoa, giống như một giấc mộng lộng lẫy.
Nhưng cũng chính giữa đêm pháo hoa rực rỡ này, tại con phố dài bên dưới, một đôi nam nữ đang ôm chặt lấy nhau, quyến luyến không rời.
Người nữ đôi mắt hoe đỏ, vẻ mặt yếu đuối đáng thương, nghẹn ngào nói gì đó. Còn người nam, trong mắt tràn đầy đau lòng và không đành lòng.
Ánh pháo hoa chiếu rọi, khiến Giang Vãn Đường nhìn rõ đôi nam nữ đang ôm nhau dưới lầụ
Chính là người mà nàng chờ đợi bấy lâu, Tiêu Cảnh Hành.
Và nữ nhân trong lòng hắn, lại là trưởng tỷ của nàng, Giang Vãn Phù.
Giang Vãn Phù ôm chặt lấy eo Tiêu Cảnh Hành từ phía sau, mà hắn lại không hề né tránh...