#daongucu
Trại huấn luyện Vân Tri.
Bùi Dĩ Thương đang gật gù trong lớp huấn luyện, cánh tay bị gối lên đã hơi tê, vừa định đổi bên thì đột nhiên nhận ra chỗ ngồi trống bên cạnh cửa sổ đã có một người ngồi.
Anh hơi híp mắt, quan sát người phụ nữ đang ngồi ngoan ngoãn. Khuôn mặt tinh xảo, chóp mũi vểnh cao, cơ thể nhỏ nhắn, tư thế ngồi quy củ, mái tóc dài xõa trên vai, được vén hờ sau tai làm lộ ra cái cổ trắng nõn.
Bùi Dị Thương nhớ lại, lúc trại huấn luyện vừa mới bắt đầu, huấn luyện viên nói sẽ có thành viên mới gia nhập, hình như là một người nào đó họ Phó tới, nhưng anh không thích tham gia mấy trò vui nên không thèm ngẩng đầụ
Không nghĩ tới việc người này lại im hơi lặng tiếng ngồi cạnh mình.
Đang nghĩ ngợi thì trại huấn luyện kết thúc, huấn luyện viên tắt video đang phát ra tiếng ah ưm ah ưm ầm ĩ rồi rời khỏi phòng huấn luyện.
Đột nhiên có một giọng nói quái gở vang lên “Ui, đây không phải là đứa con gái rơi của Phó Thị, Phó Uyển đây sao? Một đứa con gái rơi như cô tới nơi này để học cách để chống cự lại sự hấp dẫn của đàn ông hay học cách để dụ dỗ đàn ông thế?”
Trình Như dẫn theo mấy chị em tới, đứng trước mặt Phó Uyển, khoanh tay lại, ra vẻ hống hách.
Bùi Thị Thương nghe lời này là biết đang nói người bên cạnh mình.
Mấy giây sau mới nghe thấy tiếng đáp lại. Giọng nói của người phụ nữ ấy yếu ớt, còn mang theo sự cẩn thận từng ly từng tí và điềm đạm.
“Cô Trình, tôi không đắc tội cô, xin cô đừng nói vậy.”
Trình Như cười một tiếng, dường như cố tình cất cao giọng lên “Cô không có tội thật, nhưng Trình Như tôi trước giờ rất coi thường người thứ ba cũng như con gái của người thứ ba Cô học quyến rũ đàn ông trong này chẳng bằng về học hỏi người mẹ là người thứ ba của cô đi ”
Lời này vừa nói ra, không chỉ đám chị em bên cạnh Trình Như mà cả những con em nhà giàu khác xung quanh cũng bắt đầu cất giọng cười ầm lên, còn có người hỏi Phó Uyển đây có phải là sự thật không.
Bùi Dĩ Thương nghe thấy tiếng giễu cợt xung quanh thì cảm thấy hơi ồn ào. Anh vừa ngẩng đầu lên lại thấy Phó Uyển bên cạnh dù hai mắt đã ửng hồng lên nhưng vẫn đáp trả Trình Như bằng giọng nói kiên định.
“Cô Trình, xin cô hãy tôn trọng tôi ”
Giọng nói dịu dàng mà kiên định, dáng vẻ không dễ để người khác nhục mạ mình.
“Cô còn dám mạnh miệng phải không?”
Trình Như nhấc nhân lên, đạp mạnh vào cái bàn trước mặt Phó Uyển, lực khá lớn khiến cái bàn lùi về phía sau, Phó Uyển không phòng bị nên bị ngã ngửa ra saụ
Lúc tất cả mọi người đang chờ chuyện cười thì Bùi Dĩ Thương vươn bàn tay to lớn của mình tới ôm Phó Uyển vào trong lồng ngực vững chắc của mình, ôm eo cô rồi chặn bàn lại.
“Làm loạn đủ chưa hả Trình Như?” Giọng của Bùi Dĩ Thương lạnh lùng, sắc mặt không vui “Hay phải nói là cô muốn thông qua việc bắt nạt người bên cạnh tôi để thu hút sự chú ý của tôi phải không? Đừng quên là tôi đã đá cô rồi.”
Câu nói cuối cùng được nói rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến Trình Như đang phách lối thay đổi sắc mặt trong nháy mắt. Toàn bộ trại huấn luyện đều biết chuyện Bùi Dĩ Thương lừa gạt tình cảm của cô ta, đồng thời còn thu hoạch được thông tin, bây giờ Bùi Dĩ Thương nói thẳng ra trước mặt mọi người như thế càng khiến Trình Như mất mặt hơn.
Trình Như tức giận nhìn thoáng qua Phó Uyển trong ngực Bùi Dĩ Thương, đe dọa “Chờ xem, tôi sẽ không để cô sống dễ chịu đâu ”
Nhận thấy sự đe dọa của Bùi Dĩ Thương nên những người còn lại cũng không dám nhìn trò vui nữa mà đều quay mặt đi.