⬅ Trước Tiếp ➡
#daongucu
Sức lực của Phó Uyển vô cùng yếu ớt, lúc này gương mặt của cô đỏ bừng, dưới tình huống như vậy thì không thể nào chống lại người đàn ông, cô chỉ biết đỏ mặt khi bị người đàn ông chạm vào, đôi mắt có chút sợ hãi nhẹ nhàng cụp xuống.
Bùi Dĩ Thương cũng không biết tại sao đột nhiên mình lại tốt bụng đến như vậy, ngay khi anh dùng khăn giấy lau sạch hết chất lỏng trên người của cô thì chợt phát hiện hàng mi cô đang run rẩy không ngừng. Anh hiểu rồi, bệnh nghề nghiệp nhiều năm của anh lại tái phát.
Lúc trước khi anh ra ra tay tất nhiên mục đích là để lấy thông tin nhưng người phụ nữ trước mặt anh hiện giờ, dường như không có giá trị gì quan trọng.
Nhìn gương mặt trắng nõn của Phó Uyển đang dần dần trở lại bình thường, từng đường nét trên khuôn mặt của cô phải diễn tả bằng hai chữ “hoàn mỹ” và khi ánh mắt nhìn lên đôi môi hoa anh đào đỏ thắm xinh xắn kia thì yết hầu của Bùi Dĩ Thương chuyển động phát ra âm thanh.
Một lúc lâu, cho đến khi người phụ nữ giãy giụa nhưng Bùi Dĩ Thương vẫn có chút lưu luyến không nỡ buông tay, vô tình nói “Tại sao em không đánh trả lại mà để mặc cho Trình Như bắt nạt như vậy?”
Nghe thế, Phó Uyển kéo váy của mình, trả lời “Em không thể gây thêm phiền phức, mà cũng không đánh trả nổi.”
Một câu nói đã giải thích tất cả nguyên nhân.
Bùi Dĩ Thương không khỏi quay đầu lại, nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn chịu đựng của cô, giống như cũng có chút hiểu ra.
Dù ở nơi này đều là con gái nhà giàu nhưng vị trí vẫn chênh lệch rất lớn, giống như dù anh đã lừa dối cô ta thì Trình Như cũng không dám chọc giận Bùi Dĩ Thương nhưng lại nhiều lần gây khó dễ cho Phó Uyển vì cô có xuất thân không bằng cô ta.
Dứt lời, Phó Uyển chuẩn bị đi ra ngoài, định vào nhà vệ sinh xử lý vết bẩn trên váy.
Cô vừa mới đi, đám học sinh trước mặt lập tức quay đầu lại, dùng giọng điệu bạ đâu nói đấy để hỏi Bùi Dĩ Thương “Cậu Bùi, sao anh lại quan tâm Phó Uyển như vậy, có phải là đã nhìn trúng người ta rồi không?”
“Phó Uyển kia dáng người quả thật rất đẹp, tính cách lại ngoan ngoãn ”
“Ngoan thì rất được nha, giọng nói ngọt ngào, dáng người lại rất đẹp, bị đè ở dưới người khi chịch khẳng định là càng ngoan ”
Mấy người này cứ liên tục nói nhảm nhưng Bùi Dĩ Thương chỉ im lặng lắng nghe mà không trả lời, cho đến khi có người đặt cược rằng sẽ mất bao lâu anh mới có thể chiếm đoạt được Phó Uyển.
“Nửa tháng, chỉ còn nửa tháng nửa là cậu Bùi rời trại huấn luyện rồi, nửa tháng chắc có thể cưa đồ đấy ”
Một người khác lắc đầu phủ nhận “Không không không, mười ngày thôi là đủ rồi.”
Lúc này, Bùi Dĩ Thương mới mở miệng, cười nhạt nói “Tôi đánh cược bảy ngày ”
Đối với mười năm kinh nghiệm tình trường của Bùi Dĩ Thương mà nói thì chỉ cần bốn đến năm ngày đã là dư sức, nhưng có vẻ Phó Uyển này không giống, tính cách yếu đuối lại cực kỳ biết tránh bị nghi ngờ nên anh liền tăng thêm thời hạn hai ngày nữa.
Còn nửa tháng nữa, anh sẽ chính thức tiếp nhận quản lý Bùi Thị, Phó Uyển này xem như là nạn nhân cuối cùng trong số những người bị hại của anh.
Và điều đặc biệt ở nạn nhân lần này là trên người của cô không có thứ Bùi Dĩ Thương anh muốn, mà thứ anh muốn lần này chính là cô
Đang nghĩ thì bỗng nhiên có người nói “Cậu Bùi, vừa rồi Trình Như có dẫn theo một đám học sinh nữ rời đi, mà lúc đó Phó Uyển cũng vừa đi ra ngoài…”
Nghe đến đây, Bùi Dĩ Thương hơi cau mày lại, nghĩ đến nửa người phía trên của cô đang ướt sũng, anh lập tức đứng dậy đi ra ngoài.
⬅ Trước Tiếp ➡