⬅ Trước Tiếp ➡
Khúc Thư Lạc vui vẻ mở ra một cái hộp tinh xảo, bên trong có đủ loại kẹo, cô thật cẩn thận chọn ra một viên kẹo hoa quả trong suốt ngậm vào miệng, hạnh phúc nheo mắt lại, khép miệng lại nghiêm túc thưởng thức, thật ngọt ngào!
Ngày hôm qua trước khi chú rời đi đã cho cô hộp kẹo đắt tiền này, bởi vì bình thường thân thể của cô không thể ăn quá nhiều đồ ngọt, cho nên người trong nhà sẽ hạn chế, nhưng dưới loại tình huống này, ba mẹ cũng chỉ coi như là chú út thương cháu gái nhỏ nên mới tặng cho cô.
Đằng sau một bầu không khí hài hòa của tình thân, không ai ngờ đây sẽ là một giao dịch thể chất loạn luân giữa chú và cháu gái.
Vui vẻ nhấm nháp hương vị ngọt ngào này, Khúc Thư Lạc ôm kẹo điên cuồng chạy đi tìm anh trai để chia sẻ niềm vui.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Anh, anh ngủ chưa?" Nhẹ nhàng gõ cửa phòng anh hai cái, Khúc Thư Lạc ôm Kẹo ngoan ngoãn đứng ở cửa chờ đáp lại.
"Vào đi." Trong phòng truyền đến giọng nói biếng nhác của anh trai Khúc Kỳ Minh.
Vừa dứt lời, Khúc Thư Lạc vui vẻ đẩy cửa tiến vào, tựa như hiến bảo vật mà đưa cả hộp kẹo đến trước mặt anh trai, vui vẻ nói: "Anh, ăn kẹo đi này, ngọt lắm đó!"
Khúc Kỳ Minh thậm chí còn không nhướng mi vì hành vi trẻ con của em gái mình mặc dù đã trưởng thành, hiển nhiên là đã quen, dỗ dành nói: "Anh không ăn, chú út tặng cho em thì em để dành ăn đi."
"Dạ, được rồi.. Đây là em rất khó khăn để có được, thực sự rất ngon! Anh thật sự không ăn sao ạ?" Nhìn anh trai thờ ơ, không hề có chút hứng thú gì với kẹo, Khúc Thư Lạc cảm thấy mất mát và buồn bã nói không nên lời, chẳng lẽ anh trai không thích kẹo ngọt sao?
Cô vẫn không bỏ cuộc, muốn cố gắng hơn nữa nên đã cố gắng hết sức thuyết phục anh trai, nói với anh rằng cô đã cố gắng rất nhiều mới có được nó, muốn anh cũng nếm thử.
Khúc Kỳ Minh đột nhiên hiểu được vấn đề, cuối cùng cũng nâng mí mắt lên, nhìn thẳng vào cô em gái ngốc nhà mình, nghi ngờ nói: "Sao lại nói là vất vả lắm mới có được? Đây không phải là chú út tặng cho em à?"
"Ah! Khúc Thư Lạc che miệng lại, liên tục lắc đầu nói: "Không! em không được phép nói, chú nói đây là trò chơi của hai người, nên không nói với anh được đâu!"
Nói xong Khúc Thư Lạc cúi đầu, không dám nhìn anh mình nữa, còn rụt người lại.
Khúc Kỳ Minh nhìn bộ dáng hoảng hốt luống cuống của cô em gái ngốc xinh đẹp, giống như đột nhiên nghĩ ra gì đó, mạnh mẽ đứng lên, đóng cửa phòng lại, kéo hai tay Khúc Thư Lạc, nghiêm túc hỏi: "Lạc Lạc, nói cho anh biết, trò chơi của hai người là gì thế?"
"Chú không cho em nói, nếu không lần sau sẽ không mang kẹo cho em nữa.." Ý thức được mình không cẩn thận đã sắp nói bí mật ra, Khúc Thư Lạc có chút lúng túng.
Bí mật của mình và chú bị anh trai biết, về sau chú sẽ không mang cho mình thật nhiều kẹo ngọt nữa.

⬅ Trước Tiếp ➡