⬅ Trước Tiếp ➡

Lộc Lâm Linh làm mặt bí xị đầy ấm ức về phía đống bài tập làm mãi cũng không xong, đột nhiên bắt đầu nhớ tới anh Đại Đông ở trong viện. Cậu bé đó luôn nghịch ngợm, cả gia đình đều sợ cậu bé nhưng cậu luôn che chở cho cô, lại còn cho cô quà vặt nữa. Quan trọng nhất là, so với anh Đại Đông, cô mới là đứa trẻ bé bỏng mà ai cũng thích, không giống ai đó ở nhà đối diện…
Về phía Lục Dương, anh đang suy nghĩ tại sao đã hơn một tuần rồi mà cái người ngày nào cũng tới gần đây lại không tới nữa.
Vì cho rằng bà cô này sẽ hay qua nhà mình mà Lục Dương còn đặc biệt dặn dò Lục Mạn mua thêm chút quà vặt khi đi siêu thị, chỉ thiếu điều ghi những thứ Lộc Lâm Linh thích ăn ra thành một danh sách mà đưa cho Lục Mạn.
Gần một tuần không thấy bóng dáng Lộc Lâm Linh đâu, đến Lục Mạn cũng thấy tò mò. Vào bữa tối, bà ấy hỏi có phải hai người lại cãi nhau không. Lục Dương cũng không biết vì sao, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ hờ hững không quan tâm, trong lòng thì bắt đầu nghĩ những chỗ có khả năng mình đã chọc giận cô nương này rồi gạt bỏ.
Mấy ngày nữa trôi qua, đã sắp qua năm mới, Lục Mạn đã có nhiều thời gian rảnh hơn, bà ấy xin nghỉ phép trước rồi mua vé xe lửa để chuẩn bị dẫn Lục Dương về quê ăn Tết.
Sau khi giúp Lục Mạn sửa sang các túi hành lý lại, Lục Dương nhìn một đống quà vặt chồng chất trong nhà, trong lòng cũng nghẹn một bụng tức giận.
Vào hai ngày trước, anh đã chủ động chạy đến nhà đối diện tìm cô. Người ta thì hay lắm, có ở nhà đâu, nghe bảo là cô đến nơi ở trước đây để tìm bạn cũ chơi. Cô xem anh là ai vậy hả? Lúc cô vui thì quấn quýt anh, mà vừa có bạn khác để chơi cùng là chạy mất dạng luôn.
Lục Dương thầm nghĩ
"Sau này mình sẽ không mở cửa cho bả nữa "
Lộc Lâm Linh rong chơi ở ngoài mấy ngày, ngày nào cũng chơi đến khi trời gần tối mới về nhà.
Một năm bôn ba làm ăn của Lộc Thành Quốc cũng đã kết thúc, không đi đâu vào mấy ngày đầu năm mà ở nhà chuẩn bị ăn Tết. Cuối cùng bà Lâm cũng đặt sự chú ý lên ông xã mình. Giờ được Lộc Thành Quốc che chở, Lộc Lâm Linh bắt đầu khí thế ngất trời, bà Lâm cũng đã lải nhải than phiền đủ rồi nên không lấy việc thành tích ra nói nữa.
Bà Lâm sửa sang những món đồ Tết mà Lộc Thành Quốc mang về rồi bảo Lộc Lâm Linh đưa đến nhà đối diện.
Lúc này Lộc Lâm Linh mới nhớ ra đã có một đoạn thời gian mình không đến nhà đối diện chơi, bây giờ cô cũng không còn giận dỗi nữa, đáp lời bà Lâm rồi xách một túi với đủ thứ đồ sang nhà đối diện.
"Linh Linh tới rồi à?"
"Thưa dì, mẹ cháu bảo cháu sang đây để biếu quà mừng năm mới ạ "
"Cho dì gửi lời cám ơn đến mẹ cháu nhé. Mà sao mấy ngày nay cháu không tới tìm Dương Dương chơi thế? Dương Dương còn chuẩn bị rất nhiều đồ ăn cho cháu đấy..."
Tiếng gõ cửa của Lộc Lâm Linh đã cho thấy tính cách cô khá tùy ý, ít khi nghiêm túc. Đã nghe tiếng gõ cửa hết mấy tháng, cửa vừa có tiếng là Lục Dương liền biết ai đang gõ cửa.
Anh thầm nghĩ
"Cái cô này đi chơi đã đời rồi mới nhớ tìm mình, mình tuyệt đối không được dễ dãi với bả. Thích thì chạy sang đây chơi đùa, làm như mình là cún con ấy."


⬅ Trước Tiếp ➡