Chương 6
Bà Lâm sờ một tầng cuối cùng, xoay người nhìn chồng và nói chua loét
“Mới gặp mặt có mấy lần mà đã biết tuổi của người ta không lớn, khuôn mặt dễ nhìn cũng không biểu lộ cho việc có tuổi đúng không?”
“Đó không phải do em nhắc tới, anh mới thuận miệng nói hai câụ Vợ của anh mới còn trẻ, chờ qua vài năm nữa vẫn nhìn giống như bạn cùng trang lứa và Lâm Lâm rồi ”
Lộc Thành Quốc xoay người lại, ông ta gấp tờ báo và đặt nó ở đầu giường, nhìn bà Lâm với vẻ mặt trìu mến.
Bà Lâm nghe thấy lời này của Lộc Thành Quốc, rõ ràng cười không thể khép miệng lại, còn cứng rắn đanh mặt nói
“Hừ, anh chỉ được có cái miệng. Chẳng qua, đứa nhỏ Lục Dương đó ban ngày chỉ ở một mình, không biết cậu ấy sẽ ăn uống như thế nào. Cha mẹ sai lầm, tóm lại chỉ tội nghiệp cho con trẻ… Haizzz…”
Bà đi đến bên giường và mở chăn.
“Ừm, đúng thật là một đứa bé tội nghiệp. Linh Linh của chúng ta không thiếu bạn bè, em nên qua lại nhiều hơn, không có chuyện gì thì để đứa trẻ đó qua nhà chúng ta ăn một bữa cơm. Hai đứa nhỏ cãi nhau cũng không phải chuyện gì lớn.”
Lộc Thành Quốc tắt đèn, hà hơi và chuẩn bị đi ngủ.
“Anh cũng biết con gái nhà anh rồi, có thể mắng nó ngốc nghếch đần độn nhưng tuyệt đối không thể mắng nó đen ”
“Không thể mắng nhưng không phải ngày nào em cũng mắng con bé như vậy ư? Trái tim con gái anh rất rộng lớn, thôi ngủ đi, ngủ đi, mấy ngày hôm nay mệt chết đi được.”
“Ừm, mau ngủ đi, tiền kiếm không hết, nhưng anh cũng nên chú ý đến thân thể của mình, ngày khác em sẽ mua một con gà về nấụ”
Một ngày của vợ chồng nhà họ Lộc đã kết thúc.
Lộc Lâm Linh đi ngang cửa phòng ba mẹ lấy trộm đồ ăn, cô thấy đèn trong phòng ba mẹ đã tắt, cô ôm đồ ăn vặt và bước từng bước nhẹ nhàng trở về phòng của mình.
Đứa bé mười một tuổi, nói không hiểu chuyện nhưng đã hiểu, nói hiểu chuyện thì vẫn còn mơ hồ chưa hiểu hết. Lộc Lâm Linh vừa ăn bánh bích quy vừa nghĩ tới những lời mình vừa nghe được, tuy bánh bích quy trong miệng ngọt ngào nhưng không hiểu tại sao lòng cô hơi ê ẩm.
Lộc Lâm Linh ăn vụng xong, quét dọn sạch sẽ vụn bánh bích quy rơi ở trên giường và thỏa mãn nằm xuống. Trong lòng cô xác định một việc, ngày mai vẫn nên đến tặng xoài cho tên nhóc đối diện, xoài hôm nay ba mang về thật sự rất ngọt
Hết
Cấp độ 1
Tám giờ sáng, trong tiết trời cuối thu, nắng mai đã không còn gay gắt nữa. Sáng sớm từng cơn gió thổi qua còn mang theo chút cảm giác mát mẻ.
Lộc Thành Quốc ngồi bên bàn ăn, nhìn khắp phòng ăn một lượt
"Con gái tôi, mới sáng sớm đã đi đâu không thấy người rồi?"
Mẹ Lâm ra ra vào vào bày chén dĩa, vẻ mặt cũng vô c ̀ng nghi hoặc
"Ai biết ngày hôm qua nó còn tức giận gần chết, thế mà sáng sớm hôm nay em đã thấy cầm một túi xoài với hai cái bánh bao chạy sang nhà đối diện."
Bên này, cuối cùng Lộc Lâm Linh cũng đã đột nhập thành công vào đại bản doanh của kẻ địch, cô đang rất tò mò hết nhìn trái lại ngó phải.
Lục Dương cúi đầu nhìn túi xoài với hai cái bánh bao trong tay, hai mắt mở lớn, quay đầu lại, nhìn người đang đứng trong phòng khách nhà mình, đầu óc còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lục Dương vừa tỉnh ngủ, trên người mặc áo ngủ cotton màu lam nhạt, trên đầu còn có mấy sợi tóc vểnh lên, vẻ mặt vẫn còn mờ mịt.
Lộc Lâm Linh vừa ngắm nhà người ta, vừa lén lút đánh giá Lục Dương, căng thẳng đến mức tay cũng run lên, còn làm bộ đứng đắn nói