Tiếp ➡
"Nghiêm Hành, tới văn phòng thầy một chuyến." Giản Khâm nói, lười biếng mà lấy sách sinh học và bình giữ nhiệt trên bục giảng, nâng mắt kính không độ lên.
Nghiêm Hành nghe xong thì bĩu môi, đi theo sau Giản Khâm.
Dưới ánh nhìn chăm chú của một đám học sinh, hai người họ rảo bước tới văn phòng.
"Chơi di động trong giờ toán học sao?" Giản Khâm kéo ghế dựa ra, ngồi xuống. Dáng ngồi của anh rất nhẹ nhàng, dựa vào phần tựa lưng phía sau, hai chân tùy ý vắt chéo, cả người giống như không có xương.
Nghiêm Hành ghét người chủ nhiệm tạm thời này, cậu biết bình thường, Giản Khâm hay mắt nhắm mắt mở với hành động chơi di động trong lớp của bọn học sinh.
Nhưng lần này số cậu không may. Phiêu bạt giang hồ, ai mà chẳng có dao; sống kiếp học trò, ai mà chẳng từng một lần phạm lỗi, nên cậu nhận "Dạ, em xin lỗi thầy."
"Lần sau cẩn thận một chút." Giản Khâm nói xong, thì lấy di động trong túi ra, mở khóa rồi đưa cho Nghiêm Hành. "Gọi bừa một phụ huynh tới đây cho có lệ đi."
Nghiêm Hành gật đầu, nghĩ nghĩ rồi gọi điện thoại cho anh mình Nghiêm Từ. Trước đó không lâu, anh cậu đã trở về từ nước Mỹ, hai người đã lâu không gặp, nhưng chuyện này lại không hề làm ảnh hưởng tới tình cảm anh em của họ, anh cậu cũng không hề mắng cậu gì cả.
Chỉ cần cùng hội cùng thuyền với anh cậu, thì người bị mắng cũng chỉ có thể là kẻ khác.
"Anh, em đi học chơi điện thoại bị bắt được, phụ huynh phải đến trường học một chuyến, chiều nay anh có rảnh không?"
Đầu bên kia dừng lại một chút, sau đó nói "Biết rồi, gửi địa chỉ cho anh."
Tuy anh cậu rất bận rộn, nhưng cũng là một người rất đáng tin cậy. Cúp điện thoại, Nghiêm Hành yên lòng, trả điện thoại lại cho thầy Giản, nói lời cảm ơn, rồi trở về lớp học.
Giản Khâm nhìn bóng dáng thiếu niên rồi thở dài, làm chủ nhiệm lớp này thật khó mà.
Anh không hề chú trọng vào sự nghiệp, chỉ muốn sống một cuộc sống ăn no chờ chết. Mỗi ngày đều đi làm và tan tầm đúng giờ, ngoại trừ việc dạy học và hoàn thành một số sổ sách bắt buộc, còn đâu thì anh đều mặc kệ. Nhưng ai biết, chủ nhiệm lớp 5 lại đột nhiên có thai thứ hai, tổ tự nhiên thấy anh là người nhàn rỗi nhất tổ, liền ném trọng trách chủ nhiệm tạm thời này lên người anh.
Gần đây rất phiền phức, anh nghĩ, mở bình giữ nhiệt ra uống Coca lạnh bên trong.
Buổi chiều, khi Giản Khâm trở lại văn phòng, trong tay đang cầm bình trà sữa pudding. Anh là người trung thành với đạo ngọt, không ngọt không vui.
Giờ này hàng tuần, đồng nghiệp trong văn phòng đều có tiết dạy, cho nên, vào lúc này, anh đều sẽ nằm trên ghế của mình mà uống trà sữa.
Nhưng không biết vì sao, hôm nay, khi anh đứng ở cửa văn phòng, thì lại cảm thấy có gì đó không đúng, cảm giác như không khí đang có độc vậy.
Khi đẩy cửa vào anh mới biết không đúng chỗ nào, hóa ra là trong văn phòng có thêm một người đàn ông đang đứng. Mùi thuốc lá nồng đậm trên người người đàn ông đang tản ra khắp phòng, làm không khí cũng bị nhiễm mùi theo.
Trái tim Giản Khâm khẽ run lên, đôi mắt sau lớp kính cảnh giác mà nhíu lại.
"Đến muộn một phút rồi, thầy Giản."
Khi thấy rõ người đàn ông, lông tơ cả người Giản Khâm đều dựng đứng lên.
Tên khốn khiếp.

Tiếp ➡