⬅ Trước Tiếp ➡
"Không phải hôm nay đã làm rồi sao?" Giản Khâm nhàn nhạt mà nhìn Nghiêm Từ, cố ý nói lời khó nghe.
"Vậy em ăn cơm trưa xong thì sẽ không ăn cơm tối sao?" Ánh mắt Nghiêm Từ hung ác, giọng điệu gần như là đang khiêu khích. Hắn liếm vành tai Giản Khâm một cái, đôi tay không an phận mà mò xuống tìm kiếm. "Tiểu Giản, để anh ăn một miếng."
Giản Khâm giật mình một cái, quần đã bị Nghiêm Từ lột sạch, dương vật không che nổi nữa mà bắn ra.
Bản năng không thể nói dối, anh vẫn khao khát Nghiêm Từ.
Không hề trực tiếp đút vào như dự đoán, Giản Khâm kinh ngạc phát hiện Nghiêm Từ đang từ từ ngồi xổm xuống, ngậm dương vật của anh vào miệng hắn. Nghiêm Từ hiếm khi làm chuyện này, Giản Khâm cũng không nhớ rõ lần cuối hắn làm chuyện này là khi nào nữa.
Khẩu giao của Nghiêm Từ hơi vụng về, thậm chí là hắn còn không thu hết hàm răng vào. Nhưng khi liếm, trông anh vừa sắc tình vừa nghiêm túc, đầu lưỡi linh hoạt du tẩu trên dương vật, rồi lại đảo quanh ở đầu nấm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Giản Khâm.
Giản Khâm không chịu nổi chuyện này, không chịu nổi ánh mắt dâm dục đen tối của Nghiêm Từ, cũng không kháng cự được hành động lấy lòng bất thình lình của Nghiêm Từ. Anh không tự giác được mà rên lên, phần hông theo bản năng mà đỉnh lên phía trước, thọc vào rút ra trong miệng hắn.
"Đừng.. đừng cắn vào chỗ đó."
Anh cũng chỉ nói ngoài miệng thế thôi.
Nghiêm Từ mỉm cười mà phun ra nuốt vào dương vật của anh, như đang thưởng thức món ngon mĩ vị của nhân gian, để Giản Khâm thâm nhập vào tận hầu kết của mình.
Giản Khâm cực kì thoải mái, trong lúc lơ đang mà hàm răng và dương vật cọ xát qua nhau, làm anh vô cùng hưng phấn, tốc độ thọc vào rút ra nhanh hơn, cho đến khi hoàn toàn giải tỏa ra.
Tinh dịch tanh nồng chảy xuống khóe miệng của Nghiêm Từ, mê người như sữa đặc vị mật ong, trong không khí tanh nồng lại mang chút gợi cảm.
Giản Khâm rút dương vật ra khỏi miệng Nghiêm Từ, nhẹ nhàng thở gấp ra "Đi súc miệng đi."
Nghiêm Từ lại ngoảnh mặt làm ngơ, nuốt chất lỏng kia xuống, chưa đã thèm mà chà lau khóe môi.
"Sau khi thử qua thì cảm thấy thế nào?" Nghiêm Từ đứng lên, ôm gáy Giản Khâm, dịu dàng vuốt ve, nói.
Gương mặt hắn ửng đỏ, trên đôi môi hồng nhuận như quả mọng còn dính chút dịch trắng trong trẻo, dục vọng trong mắt lan tràn trong không khí.
"Nên đến lượt anh rồi nhỉ?" Nghiêm Từ nói, hôn xuống môi Giản Khâm, cởi quần mình ra.
Trong nhà WC của quán bar, Nghiêm Từ tiến vào và đưa đẩy mãnh liệt hơn trước kia rất nhiềụ Suýt chút nữa thì Giản Khâm đã cho rằng hắn uống phải thuốc kích dục rồi cơ.
Khi côn thịt Nghiêm Từ cọ qua điểm mẫn cảm của anh, Giản Khâm thoải mái mà kêu lên "A.. Nghiêm.. Nghiêm Từ.."
Hai mắt mông lung không nhìn thấy rõ người đàn ông trước mặt, chỉ có thể cảm nhận được hoạt động dưới thân tạm dừng lại trong một giây ngắn ngủi, sau đó càng đánh tới mãnh liệt hơn.
Trong không khí có vị huân hương, là mùi hoa nào đó, lôi cuốn kí ức, xâm nhập vào đầu óc trắng xóa.
Quá khứ
"Lần trước là anh đường đột, vừa gặp mặt đã liền muốn mua căn hộ của em. Anh xin lỗi, rất xin lỗi." Nghiêm Từ như đứa trẻ nhà giàu sang dựa vào một bên thang máy. "Ăn kẹo không?"

⬅ Trước Tiếp ➡