⬅ Trước Tiếp ➡
Giản Khâm và Nghiêm Từ cùng bắn ra, tây trang màu đen nháy mắt liền dính đầy chất lỏng màu trắng ngà, giống như bức tranh nền đen được tô điểm bẳng nét bút trắng.
Nghiêm Từ cười một tiếng, dùng tay nhẹ nhàng quét ra tinh dịch trên tây trang, liếm một cái.
Cũng may là trong văn phòng Giản Khâm có chút quần áo dự phòng, nên hai người cũng không đến mức là quần áo xộc xệch đi ra khỏi trường.
"Ăn đồ nướng BBQ không?" Nghiêm Từ dừng chân lại, nương theo ánh đèn quanh thân, chính sửa cổ áo lại cho Giản Khâm, thoạt nhìn hắn là một người kiêu ngạo khó thuần, nhưng về sau lại phát hiện hóa ra hắn cũng có mặt dịu dàng trầm ổn.
Có đôi khi, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Giản Khâm có ảo giác rằng Nghiêm Từ thích mình, giống như nháy mắt này vậy.
Anh đẩy mắt kính, ban đêm, ánh đèn LED đối diện trường học phản xạ vào mắt kính của anh, giúp anh che giấu ánh mắt thất thần.
"Được." Giản Khâm nói. "Muốn đến nơi nào đắt nhất."
Từ giữa trưa, anh bận quá nên không ăn được cái gì, khi tan họp lại bị Nghiêm Từ đào rỗng một lần, nên hiện tại bụng anh xẹp lép như quả bóng hết hơi, bụng như sắp dán vào lưng đến nơi.
Sau khi lên sau, di động Giản Khâm rung lên, màn hình hiển lên tên "Lạc Hồi". Đôi mắt anh híp lại.
Lạc Hồi là bạn trai chính thức cũ của anh, là người anh quen sau khi chia tay Nghiêm Từ một năm rưỡi. Đối phương là giáo sư đại học, chủ động theo đuổi anh.
Lúc ấy, Giản Khâm nghĩ, nếu mình và Nghiêm Từ đã chấm hết, bản thân không nên có suy nghĩ không phải Nghiêm Từ thì không thể được, nên liền đồng ý thử xem.
Lạc Hồi chỗ nào cũng tốt, chỉ là quá thành thục, rất giống một người trưởng thành tiêu chuẩn.
Sau đó, Giản Khâm cũng mới nghĩ lại xem vì sao mình lại thích Nghiêm Từ. Từ trong xương cốt, anh là một người có tình tình trẻ con, ham chơi lại lười biếng. Anh không muốn được che chở dịu dàng, anh chỉ muốn tìm một người cùng mình chơi bùn nghịch đất, mà Nghiêm Từ chính là người có thể chơi cùng với anh, thậm chí là còn muốn ấn đầu anh vào bùn. Nhưng Lạc Hồi lại không phải thế.
Lần chia tay đó, Lạc Hồi nói, anh vẫn thích sự thuần tịnh của Giản Khâm, nói rằng sau khi ở bên Giản Khâm, anh ấy đã trở nên dũng cảm hơn rất nhiều, về sau muốn mở một quán bar, nếu có ngày đó, anh muốn mời Giản Khâm tới ủng hộ.
Người ta đã nói đến thế rồi, sao có thể từ chối được nữa? Người trưởng thành luôn có một số lễ nghi xã giao chuẩn mực.
Không ngờ là, Lạc Hồi thật sự mở một quán bar nhỏ, còn gửi thư mời cho anh.
"Nghiêm Từ."
"Cơm nước xong thì đưa tôi đến phố Đêm Không Rơi."
Nghiêm Từ không hề hỏi gì, chỉ đồng ý.
Thời gian đại học của Giản Khâm và Nghiêm Từ, hầu như là cùng nhau ăn cơm mỗi ngày, nên món ăn yêu thích và món ăn kiêng kị của đối phương cả hai đều nhớ rõ.
Ăn một bữa cơm, tất nhiên là không thể không nói chuyện. Tất cả đề tài họ nhắc tới đều gãi đúng chỗ ngứa, có ái muội nhưng vẫn có một vách ngăn vô hình.
Thật ra, ở một phương diện nào đó, quả thật là bọn họ rất giống những người trưởng thành.
Quán bar của Lạc Hồi đối diện quán karaoke "Đêm Không Rơi", chỉ nhìn cách trang hoàng thôi là đã có thể nhận ra người chủ đã tốn không ít tâm huyết.

⬅ Trước Tiếp ➡