…Tần Tranh đỡ trán, bỗng nhiên nhớ đến không nên nói lời thô tục như vậy trước mặt trẻ con.
Cô gái nhỏ rõ ràng là một cô chiêu, tuổi lại nhỏ, làm sao có thể hiểu rõ được.
Anh sờ sờ mũi, giải thích “Ý là sẽ không phát sinh quan hệ tình du͙c với em.”
Sợ cô nhớ kỹ chuyện này, anh lại bổ sung “Cho đến khi em 18 tuổi.”
Anh phải nuôi cô, nuôi cô đến ngon miệng ngọt nước, chờ đến 18 tuổi lại ăn vào tɾong miệng. Trước lúc đó thu chút lợi cũng là đương nhiên.
Tang Nhược gật đầu, không quá để ý đáp “Được.”
Dưới háng Tần Tranh còn sưng trướng, anh dùng tay ấn hai cái, quay đầu hỏi cô “Buổi tối em muốn ăn cái gì?”
Tang Nhược nói “Gà đi.”
“nannan ” Dương vật vốn đang cứng ngắc của anh nghe vậy lại giật thêm hai cái, làm gân xanh trên thái dương anh cũng nhảy lên.
Gà tɾong tiếng Trung còn là kê, kê kê là chỉ dương vật.
“Em nói cái gì?” Anh trầm giọng hỏi.
Trên mặt cô gái nhỏ vô cùng bình thản, lặp lại “Tôi muốn ăn gà.”
“….” Dù đã hiểu cô không có ý kia nhưng như vậy cũng đã đủ để ham muốn của anh tăng vọt.
Anh thở dài, khởi động xe nói “Gà rán hay là gà nướng?”
Tang Nhược nhắm mắt lại “Cái nào cũng được.”
Tần Tranh vội liếc mắt nhìn qua kính chiếu hậu, thấy cô gái nhỏ đã ngủ say, trên gương mặt trắng nõn đều là sự an tâm.
Anh cười khổ, quyến rũ anh đến nửa vời khó chịu, chính cô thật ra rấtthoải mái.
Khi tới nơi, Tang Nhược đã nằm lệch về một bên ở trên ghế dựa, Tần Tranh mở cửa xe, nhéo nhéo mặt cô, gọi “Dậy đi.”
Cô dụi dụi mắt, đôi mắt ướt dầm dề nổi bật trên khuôn mặt xinh đẹp, làm người ta không nhịn được muốn bắt nạt cô.
Nhân lúc cô còn chưa tỉnh táo, Tần Tranh bóp miệng cô thành hình chữ “O”, nói giọng ác liệt “Không phải muốn ăn gà sao, mau dậy đi, anh mời em ăn.”
Khóe miệng Tang Nhược chảy ra chút nước miếng, nói không rõ ràng “Đừng bóp tôi nannan”
Thấy bộ dáng bị chà đạp của cô gái nhỏ, lòng háo sắc của Tần Tranh lại nổi lên, anh nhanh chóng bỏ tay ra, đứng thẳng người ho nhẹ một tiếng “Nhanh lên.”
Tang Nhược bĩu môi, sửa lại tóc rồi xuống xe.
Màn đêm buông xuống, Tần Tranh để Tang Nhược ngủ ở phòng ngủ chính, còn anh chuẩn bị cầm đồ đạc đi phòng ngủ phụ ở tạm.
Cô gái nhỏ ngồi ở trên giường, lắc lư chân, nhìn anh kéo rèm cửa giúp cô, bỗng nhiên ngẩng đầu lên nói “Đêm nay cũng muốn ngủ cùng nhaụ”
Tần Tranh chợt cả kinh, quay đầu nhìn cô, yết hầu giật giật “Như vậy sao được, chúng ta trai đơn gái chiếc.”
Khóe miệng Tang Nhược kéo xuống dưới, không vui nói “Ngày hôm qua hôm kia đều là như thế mà.”
Tần Tranh cảm thấy hơi đau đầu, ngồi xuống cạnh cửa sổ đối diện cô nói đạo lý “Hai ngày trước không phải em đều tự ngủ sao?”
Cô cực kỳ bướng bỉnh “Hôm nay tôi cũng sẽ không ngủ.”
Tần Tranh hù dọa cô “Nếu đêm nay vẫn như vậy cẩn thận anh giở trò lưu manh với em đấy.”
Anh nói nửa thật nửa giả, dù sao thật sự là muốn làm chút gì đó.
Nhưng mới đưa cô về nhà lại sợ dọa cô.
Tang Nhược săn sóc nói “Không sao, tôi không ngại.”
Tân Tranh giật giật khóe miệng, đúng là cô không sao, dù sao cô chỉ lo đốt lửa, mặc kệ dập lửa như thế nào.
Cô đã nằm lên trên giường, kéo chăn mỏng lên đến cằm, nói giọng rầu rĩ “Anh nhanh lên.”
Tần Tranh vô cùng rối rắm, nghĩ đến tình huống buổi chiều ở trung tâm thương mại, cuối cùng vẫn chui vào tɾong ổ chăn có mùi thơ๓ của con gái.
Anh vừa mới nằm lên lập tức bị Tang Nhược bám chặt lấy, trên người cô còn mặc áo ngủ mới anh mua, là kiểu dáng bảo thủ nhưng Tần Tranh vẫn bị làm cho cứng lên.
Thịt má non mềm của cô gái nhỏ dán lên cánh tay cứng rắn của anh.
Nơi đó của anh tê dại một trận, không tự giác nhìn sang chỗ khác.
Tang Nhược run lông mi “Tay.”