Thanh niên đang tuổi ăn tuổi lớn, nhưng lúc nào cũng thấy phần cơm trong chén mình ít hơn của anh cả.
Mỗi lần hỏi, đều nhận được câu trả lời y như nhau
“Anh hai con đi làm vất vả, cả nhà phải biết thương nó chứ ”
Còn cậu thì là học sinh, chính xác hơn là “kẻ ăn hại” chưa ra đời kiếm được đồng nào, than cũng không dám, nói gì tới đòi hỏi.
Tối hôm đó, Khương Lăng phải ngủ tạm trên chiếc ghế dài trong phòng khách, thứ mà cả nhà vẫn gọi là “sô pha”. Thực ra, đó chỉ là một cái ghế dài cũ kỹ, được lót thêm tấm đệm mỏng cho có lệ.
Cô trằn trọc suốt đêm, trở mình mỏi nhừ cả lưng vai, trong lòng lại càng thêm quyết tâm phải rời khỏi cái nhà này càng sớm càng tốt.
Sáng hôm sau, vừa bước ra cửa, cô vừa tính toán kế hoạch xin chuyển vào ký túc xá công nhân, thì Tôn Nhất Lan đã bắt đầu lải nhải chuyện chia tay Tống Quan Thư.
Cả nhà cùng nhau xuống lầụ Sau một đêm cãi vã, Khương Lập Văn và Triệu Hồng Vân cũng đã giảng hòa.
Chiếc xe đạp duy nhất mà nhà họ có là của Khương Lập Văn. Anh cưỡi xe chở vợ đi làm, vừa đạp vừa lắc lư, nhàn nhã thong thả.
Đây chính là chiếc xe đạp dùng để cưới vợ, là điều kiện duy nhất trong “tam chuyển nhất vang” mà bên nhà gái đưa ra.
Sau bao lần thương lượng, cuối cùng nhà trai chỉ phải chuẩn bị duy nhất một chiếc xe đạp.
Để gom đủ tiền mua nó, ngay cả hai chị gái của Khương Lăng, dù đã đi lấy chồng, cũng phải góp mỗi người 30 đồng, gần như cả tháng lương.
Khương Lăng thì góp tận 50 đồng, nhịn ăn nhịn mặc mới tích cóp đủ.
Tức là cả nhà lo tiền, chỉ mỗi Khương Lập Văn không tốn xu nào mà rinh được vợ.
Không muốn đi chung đường với cha mình, Khương Chí Phúc, Khương Lăng liền giả vờ vội vã, tăng tốc rảo bước trước. Vào xưởng, dựa theo trí nhớ, cô tìm đến phòng tài vụ kiêm kế toán nơi mình làm việc.
Cả phòng có tám người, gồm trưởng khoa, phó khoa và các nhân viên. Trưởng khoa Đường Quốc là người có “sở thích đặc biệt”, ngày nào cũng mang mùi rượu theo người, mặt lúc nào cũng đỏ như quả gấc chín. Phó khoa Lý Xuân Kiều thì khác, chị ta chẳng mấy khi làm việc, lúc nào cũng ngồi đan áo len tại bàn, kim đan gõ cộp cộp cả ngày.
Hai vị lãnh đạo… thì hầu như không lãnh đạo gì cả. Bao nhiêu việc trong phòng đều đổ dồn lên đầu ba nhân viên tuyến dưới.
Hôm nay, vừa thấy trưởng khoa Đường bước vào phòng, Khương Lăng đã ngửi thấy mùi rượu xộc tới. Mặt ông ta đỏ bừng như vừa mới làm vài chén chưa tan hết.
Khương Lăng đành hỏi Lý Xuân Kiều, phó trưởng khoa đang đan khăn say sưa
“Chị Lý, em muốn chuyển vào ký túc xá công nhân. Phải làm đơn ở đâu ạ?”
Lý Xuân Kiều ngẩng lên, đánh giá cô rồi gật đầu như đã hiểu chuyện
“Sao lại tính dọn ra? Không phải em trai em mới cưới vợ à? Có gì khúc mắc với em dâu à?”
Bà này thì ai cũng biết, không thích làm việc, nhưng lại rất thích hóng chuyện đồng nghiệp, coi đó như thú vui công sở.
Khương Lăng cười nhạt “Nhà nhỏ quá, sống chen chúc không tiện lắm.”
Cô không phải người thích phơi bày chuyện nhà, nên chỉ giải thích nhẹ nhàng
“Hồi xưa phân phòng, tụi em còn nhỏ, ba mẹ phải dồn cả năm đứa vào một phòng thì mới đủ chỗ. Giờ ai cũng lớn rồi, không thể sống chồng chéo mãi như vậy. Sau này em trai em cũng cưới vợ nữa thì đúng là… không còn đường mà xoay.”
Cảnh “người đông, nhà chật” thật ra là chuyện chung của nhiều gia đình trong xưởng, chẳng của riêng ai. Vừa nghe Khương Lăng nói, cả phòng như có dịp đồng cảm, rộ lên một tràng than thở. Chủ đề “thiếu chỗ ở” cứ thế kéo dài suốt cả buổi sáng, náo nhiệt không kém gì giờ ăn trưa.
Gần trưa, trưởng khoa Đường Quốc dường như mới chợt nhớ ra chuyện Khương Lăng hỏi từ sớm, bèn ợ một cái, rồi nói