⬅ Trước Tiếp ➡
Nhược điểm là… mỗi lần bụng biểu tình, phải chạy một quãng dài, đúng nghĩa “khổ tận cam lai”.
Căn nhà chỉ rộng 40 mét vuông, từng có lúc phải nhét tới bảy người cùng sống. Sau khi hai chị gái lần lượt lấy chồng, mới cảm thấy bớt chật chội.
Nhưng chưa yên ổn được bao lâu thì Khương Lập Văn lấy vợ, lại sắp có thêm cháu, một đời thứ ba chào đời, chỗ ở càng thêm chật chội.
Tôn Nhất Lan mang bình dấm để ngoài tủ bếp. Nhà chật đến mức không có chỗ để tủ trong nhà, nên tủ bếp phải đặt ngoài hành lang như bao nhà nghèo khác.
Nghèo đến mức gió lùa cũng nghe rõ từng tiếng leng keng, nhưng không ai sợ mất gì, vì chẳng có gì đáng giá để mà mất cả.
Cả nhà vẫn chưa tan tầm về hết, Tôn Nhất Lan cũng chưa vội nấu cơm. Điều bà sốt ruột nhất lúc này là, rốt cuộc cái cậu “đối tượng” của Khương Lăng là ai?
“Nói mẹ nghe coi, nhà nó làm nghề gì? Nó đang làm việc ở đâu?”
Trong nhà, cậu út Khương Lập Võ đang học lớp 9, mai là khai giảng lại rồi. Vì năm nay thi vào cấp ba trung khảo , cậu đang chăm chỉ học bài ngoài phòng khách.
Mà càng cố gắng học, lại càng bị hai mẹ con nói chuyện át cả tiếng đọc. Cuối cùng không chịu nổi, Khương Lập Võ buông sách
“Chị, chị có bạn trai hả?”
Trong lòng Khương Lăng cười khẩy hai tiếng, không chỉ có bạn trai, chị còn tranh thủ lấy luôn cái giấy kết hôn nhé em
Chuyện về Tống Quan Thư cũng không có gì phải giấu, Khương Lăng thản nhiên đáp
“Anh ấy làm ở xưởng mình, bên phòng kỹ thuật.”
Tôn Nhất Lan từng làm công nhân trong xưởng hóa chất, mấy năm trước vì muốn cho anh cả Khương Lập Văn tránh phải đi nông thôn, bà đã nhường lại công việc cho con trai. Mấy năm rời nhà máy, người mới vào bà chẳng biết ai.
Tuy nhiên, nghe đến “phòng kỹ thuật”, bà gật đầu ngay. Đó là bộ phận ngon lành, không có quan hệ thì khó mà chen vô được.
“Tìm cơ hội đưa nó về nhà chơi một chuyến. Nếu được thì hai đứa định sớm đi.” Giọng điệu như thể đang là một người mẹ vô cùng quan tâm con gái. “Cũng là con gái lớn rồi, sao có thể cứ ngủ ngoài phòng khách mãi được.”
Khương Lăng chỉ cười, thầm nghĩ Biết vậy sao không làm sớm?
Bà mẹ lại kéo tay cô, bắt đầu thao thao bất tuyệt
“Con đừng trách mẹ thiên vị. Dù gì con là con gái, sau này cũng phải gả đi. Còn thằng Lập Võ phải tiếp tục ở nhà, nó sắp thi cấp ba rồi, giai đoạn này là quan trọng nhất. Khách khứa ra vô phòng khách suốt, nó ngủ không yên thì học hành gì? Con là chị ba, chẳng lẽ không muốn em trai thi đậu? Nó có tiền đồ, mấy chị em gái cũng được thơm lây chứ ”
Khương Lăng cười nhạt, rồi nói
“Con hiểu rồi. Nhưng con ngủ ở phòng khách cũng mất ngủ, ban ngày đi làm không tỉnh táo. Nên con tính chuyển vào ký túc xá công nhân.”
Tôn Nhất Lan nghe vậy thì đổi giọng ngay, lại hóa thân thành người mẹ lưu luyến con gái
“Con có người yêu rồi, sắp gả đi… Mẹ còn muốn được nhìn mặt con thêm chút nữa. Con mà dọn vô ký túc xá, chỉ còn mấy ngày nghỉ mới thấy được.”
Nói là nhớ con, chứ thật ra bà nhớ mười đồng tiền sinh hoạt phí mỗi tháng.
Khương Lăng đi làm, ăn cơm trưa ở nhà xưởng, sáng thì ăn ở nhà, tối mới về ngủ. Lương tháng 28 đồng, hơn một nửa phải đưa về nhà.
Cả nhà ăn uống đạm bạc, cả nhà ăn tầm mười đồng. Cô đóng góp là đủ cả nhà sống.
Chưa kể, mỗi tháng cô còn cho em út tiền tiêu vặt, gián tiếp giúp mẹ tiết kiệm được khoản đó.
Mà nếu cô chuyển vô ký túc xá? Dĩ nhiên sẽ ngừng đưa tiền. Bảo sao mẹ không tiếc
“Thế giờ tính sao?” Khương Lăng hỏi lại.
Tôn Nhất Lan ngẫm ngẫm, rồi nói
“Thôi thì… con ráng chịu khó thêm chút nữa. Ở nhà cho tới khi lấy chồng đi.”
Phòng trong không ấm, Khương Lăng chà xát mấy ngón tay lạnh buốt, buột miệng
⬅ Trước Tiếp ➡