Chương 15
“Ngũ muội muội, lát nữa muội ngồi dịch vào giữa một chút, ta ngồi ngay sau muội là được.”
“Tứ tỷ tỷ, như vậy không hay đâụ”
“Ngũ muội muội cứ yên tâm, Chu phu tử này tuy trông nghiêm khắc, nhưng thực ra mắt có tật, chỉ nhìn gần được, không nhìn xa được. Chúng ta ngồi xa ông ấy như vậy, chỉ cần ông ấy không đi xuống, chắc chắn sẽ không phát hiện ra.”
“Mà cho dù ông ấy có đi xuống, chỉ cần muội gõ nhẹ vào bàn của ta, ta nhất định sẽ biết.”
Thẩm Yên vô cùng hứng khởi, trong mắt tràn đầy những ý nghĩ tinh ranh.
“Hai người đang thì thầm gì vậy?”
Đúng lúc này, Thẩm Đường đi ngang qua. Thẩm Yên niềm nở cười “Chào tam tỷ tỷ, tam tỷ tỷ xưa nay là tài nữ của Tế Châụ Hôm nay Chu phu tử giảng bài, tam tỷ tỷ nhất định phải chăm chú nghe. Ta và Tiểu Ngũ có gì không hiểu, đến lúc đó có thể thỉnh giáo tam tỷ tỷ.”
“Tiểu Tứ, hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây à, mà muội lại nói được những lời như vậy?”
Thẩm Đường rõ ràng cảm thấy kỳ lạ, nhưng lại không nói được là lạ ở đâụ
Nhưng màn kịch này không kéo dài bao lâu, Chu phu tử đã khoan thai bước vào.
Mọi người yên lặng ngồi xuống.
Khương Miên để ý, trong phòng có tổng cộng bảy người. Ngoài những người nhà họ Thẩm, còn có hai vị giống Thẩm Đường, ngồi ở hàng đầu, nghe giảng chăm chú nhất. Ba vị còn lại ngồi trước Khương Miên, tuy không chăm chú bằng mấy người kia nhưng cũng ngồi ngay ngắn.
Khương Miên cúi mắt, mở sách ra. Bài học đầu tiên Chu phu tử giảng là về cách nữ tử lập thân.
Những lời khô khan đó như tiếng ong vò vẽ bên tai, làm thế nào cũng không vào đầu được. Khương Miên bắt đầu lơ đãng, ánh mắt nàng nhìn ra vườn hoa bên cạnh, trong đầu bất giác nghĩ đến lúc ở Dương Châu, tổ mẫu cũng trồng rất nhiều hoa.
Cho đến khi Khương Miên đột nhiên nhận ra có điều gì đó không ổn.
Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn về phía nàng. Vị phu tử đứng ở hàng đầu vuốt râu, trong mắt lộ vẻ không vui.
Thẩm Yên ngồi sau lưng kéo kéo vạt áo nàng, nói nhỏ “Ngũ muội muội, muội sao vậy, Chu phu tử gọi muội mấy tiếng rồi mà muội không trả lời.”
“Có phải ngũ tiểu thư có điều gì bất mãn với lão phu không?”
Vẻ mặt Chu phu tử sa sầm lại.
Khương Miên lắc đầu, có chút không biết phải làm sao.
“Nếu đã vậy, thì đưa tay ra.”
“Trong học đường lơ đãng, mất tập trung, gọi không thưa, phạt ba thước để cảnh cáo, mong rằng sau này trò sẽ không tái phạm.”
Khương Miên có chút bất ngờ, nhưng cũng ngoan ngoãn đưa tay ra. Thước đánh vào lòng bàn tay cũng không đau lắm, nhưng quan trọng là bị phạt trước mặt bao nhiêu người.
Nếu là nữ tử khác, e là sẽ thấy mất mặt, nhưng Khương Miên chỉ nghĩ đến lời tổ mẫu từng nói, đến một nơi xa lạ, nên giấu đi sự sắc bén, không nên để lộ ra ngoài.
“Thưa phu tử, con biết lỗi rồi.”
May mà thái độ nhận lỗi của nàng cũng coi như làm ông hài lòng, Chu phu tử không làm khó nàng nhiềụ
Chỉ là ngay sau đó.
Ông đột nhiên nói “Tứ tiểu thư vẫn thích đọc những thứ này như mọi khi nhỉ.”
Thẩm Yên kêu khổ không thôi. Nàng ta cứ ngỡ Chu phu tử này đã có tuổi, mắt già đã mờ, à không, là mắt không còn tinh tường nữa. Ai ngờ lại là một con cáo già, đang ở đây chờ nàng ta.
“Đưa tay ra.”
Thẩm Yên run rẩy đưa tay ra.
Một.
Hai.
Ba
Nàng ta cũng bị phạt vào lòng bàn tay.