Chương 17
Đêm tối mịt mù, lửa cháy ngút trời, xung quanh máu chảy thành sông, xác chết la liệt.
Vẻ mặt của vị phụ nhân kia bi phẫn, nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách lạ thường “Trần Nhi, mẫu phi không thể đi cùng con nữa rồi. Hãy sống thật tốt, bất kể có chuyện gì xảy ra, cũng phải sống thật tốt.”
Tiểu thiếu niên mặc áo gấm trốn trong mật đạo, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đã phải chứng kiến cảnh mẫu thân mình bất chấp tất cả xông ra ngoài, rồi ngã xuống dưới lưỡi đao của đám thị vệ.
“Cẩu tặc Tuy Vương, đổi trắng thay đen, mưu đồ tạo phản, bản cung ở dưới địa ngục chờ ngươi. Sẽ có ngày, người đời sẽ nhìn rõ bộ mặt thật của ngươi.”
“Điện hạ, thiếp thân đến với người đây.”
Tiểu thiếu niên mất cả phụ mẫu men theo mật đạo liều mạng chạy ra ngoài. Hắn tận mắt chứng kiến mẫu thân chết trước mặt mình mà bất lực, nỗi đau buồn tột cùng bao trùm lấy hắn.
Hắn không biết mình phải đi đâu, cũng không biết cuối con đường này là nơi nào, chỉ biết rằng vừa rồi mẫu thân đã dùng mạng sống của mình để đổi lấy mạng sống cho hắn.
Hắn không thể chết, hắn phải báo thù. Sẽ có một ngày, hắn sẽ giết hết những kẻ đã sỉ nhục bọn họ.
Tuyết lạnh rơi trên vầng trán, thiếu niên đi cả một đêm cuối cùng cũng nhìn thấy một tia sáng. Hắn kiệt sức, bất chấp tất cả muốn nắm lấy, nhưng cũng vì thế mà ngã xuống nền tuyết.
Quá khứ ùa về trong tâm trí, những gương mặt tươi cười, cuối cùng dừng lại ở cảnh tượng mẫu thân dứt khoát tự vẫn hôm nay.
Cơn đau đớn tột cùng ập đến, khoảnh khắc đó, hắn như mất hết lý trí, như một cái xác không hồn. Gió tuyết quất vào má như những lưỡi dao mềm, sau lưng mơ hồ vang lên tiếng bước chân hỗn loạn và bóng tối vô tận giữa màn tuyết trắng mênh mông...
Như một lá bùa đòi mạng, hết lần này đến lần khác đánh sập phòng tuyến tâm lý của hắn.
Sống chết vô định.
Đột nhiên, hắn nghe thấy tiếng tụng kinh từ trong chùa vọng ra.
Nếu trên đời này thực sự có Thần Phật, tại sao lại để người lương thiện phải chịu tai họa như vậy? Phụ thân hắn say mê thơ sách, không màng triều chính, lại vì “Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội” mà chết không có nơi chôn cất.
Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội có nghĩa đen là người thường vốn không có tội, nhưng vì mang ngọc bích mà thành tội. Ý nghĩa ẩn dụ của câu này là do mang trong mình tài năng, lý tưởng hay một thứ gì đó quý giá mà có thể dẫn đến họa.
Thiếu niên thoi thóp, đã bắt đầu không phân biệt được giữa mộng và thực. Mơ hồ, hắn như thấy mẫu phi hiện ra bên cạnh, bà đưa tay về phía hắn. Hắn cố vươn tới, nhưng sự ấm áp tưởng như gần ngay trước mắt lại xa vời vợi, không tài nào nắm được.
Một chiếc ô rách che phía trên, tiểu thiếu niên cố gắng mở mắt, nhưng chỉ thấy một vạt áo mềm mại và một bé gái rất nhỏ.
Trời vừa rạng sáng.
Khương Miên vừa mở mắt đã cảm thấy có thứ gì đó đè lên người mình. Nàng quay đầu nhìn sang, Thẩm Yên đang ngủ say sưa bên cạnh.
Khương Miên thở dài, nhẹ nhàng đặt cổ tay vị biểu tỷ này sang một bên. Đêm qua hai người nói chuyện rất lâu nên ngủ rất muộn. Hôm nay còn phải đến học đường nghe giảng, nếu đến muộn thì không hay.
Nghĩ vậy, Khương Miên lay lay vai Thẩm Yên, nhẹ giọng nói “Tứ tỷ tỷ, dậy đi.”