Lão phu nhân nói “Con bé này, chắc đã chịu không ít khổ cực. Mẫu thân con mất sớm, nếu năm đó nó không nhất quyết đòi rời xa ta, giờ đây cũng sẽ không...”
Nói đến đây, lão phu nhân cầm khăn lên lau nước mắt.
Khương Miên cúi đầu, có chút không biết phải làm sao.
Chuyện của mẫu thân, nàng không dám xen vào, nhưng thấy ngoại tổ mẫu đau buồn như vậy, lòng nàng cũng dâng lên vài phần xót xa.
Đang lúc do dự không biết có nên nói vài lời an ủi bà không, Tân ma ma đứng bên cạnh bỗng lên tiếng “Thưa lão phu nhân, ngày vui người đừng nghĩ đến những chuyện đó nữa. Hôm nay biểu tiểu thư vào phủ, người nên vui mừng mới phải ”
Nghe vậy, quả nhiên Thẩm lão phu nhân nén đau thương, nắm lấy tay Khương Miên, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Đúng lúc này, bên ngoài Thọ An Đường truyền đến tiếng động. Ngay sau đó, một thị nữ đứng hầu ngoài cửa cung kính nói “Nhị phu nhân vạn an.”
Khương Miên ngước mắt, vừa hay thấy một vị phu nhân mặc y phục lộng lẫy vén rèm bước vào. Bà cất giọng có phần phô trương “Sớm đã nghe nói con bé nhà họ Khương tới, sao không ai báo cho thiếp thân một tiếng, để người ngoài biết lại tưởng thiếp thân cố ý chậm trễ.”
Giọng nói ấy còn chưa đến gần, Khương Miên đã nghe thấy tiếng trâm cài va vào nhau lanh lảnh, nghe rất êm tai, toát lên vẻ xa hoa, giàu có.
“Đây là Miên Nhi phải không, trông còn xinh hơn mấy đứa nhà ta nữa. Lại đây, lần đầu gặp mặt, đây là lễ gặp mặt nhị cữu mẫu cho con. Sau này ở lại Thẩm phủ, có gì không quen cứ nói với nhị cữu mẫụ”
Khương Miên nhìn chiếc vòng ngọc được đưa tới trước mặt, trong đầu bỗng nhớ lại sau khi tổ mẫu mất, đại bá mẫu cũng nhiệt tình như thế này. Chỉ có điều, sự nhiệt tình lúc đó là để nàng buông lỏng cảnh giác, hòng đẩy nàng xuống vực sâụ
Bây giờ, trước tấm lòng của nhị cữu mẫu, nàng lại không biết phải làm sao.
Đây quả thực là lần đầu tiên nàng gặp vị nhị cữu mẫu này.
Sáu năm trước khi nàng vào phủ, nhị cữu mẫu đang đưa đại tỷ đến kinh thành thăm họ hàng, nên nàng không có chút ấn tượng nào về bà.
Giờ đây, nhìn chiếc vòng ngọc quý giá, phản ứng đầu tiên của Khương Miên là có chút e dè. Sự e dè này đã đeo bám nàng từ khi đến Tế Châu, dường như nàng và mọi thứ ở đây đều không hợp nhaụ
Thẩm lão phu nhân ho khẽ một tiếng, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua Tưởng thị, rồi nhìn về phía Khương Miên, ôn hòa nói “Tấm lòng của trưởng bối, con cứ yên tâm nhận lấy. Sau này có gì không quen, cứ nói với nhị cữu mẫu của con.”
Có lời của ngoại tổ mẫu, Khương Miên mới vội vàng nhận lấy chiếc vòng. Ngọc lạnh trong lòng bàn tay, thế mà lại mang đến một cảm giác ấm áp.
Khương Miên mím môi, trên má hiện ra một lúm đồng tiền nhỏ “Đa tạ nhị cữu mẫụ”
Nàng không hề để ý đến ánh mắt dò xét thoáng qua của Tưởng thị, cũng không nhận ra không khí căng thẳng vừa rồi giữa Thẩm lão phu nhân và bà ấy.
Đến một nơi xa lạ, nàng chỉ sợ mình làm không tốt, không đúng sẽ khiến người khác chán ghét. Có lẽ nàng đã nghĩ nhiều, trên đời này người như đại bá mẫu chắc cũng không nhiều, Thẩm phủ thì rộng lớn, còn nàng lại quá nhỏ bé.
Khương Miên cúi đầu, tay áo che khuất cổ tay, nơi chiếc vòng ngọc vừa được đeo vào.