⬅ Trước Tiếp ➡

Tạ Tuân rõ ràng cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện này. Ánh mắt trách cứ của Đại ca nhìn qua, Tạ Tuân vô cùng tự trách “Biểu muội xin lỗi, ta…”
“Không sao đâu Nhị biểu ca, muội thật sự không sao… Cảm tạ Đại biểu ca…”
Tạ Diệu buông tay ra, cũng cẩn thận xác nhận Tần Khả không sao, lúc này mới nhìn Tạ Tuân, giọng điệu không mấy ôn hòa “Tính cách làm việc hấp tấp này bao giờ mới sửa được?”
Tạ Tuân sờ mũi “Là ta không tốt.”
Nếu Tần Khả không sao, Tạ Diệu cũng không trách cứ thêm, phất tay cho tiểu nhị lui xuống. Nồi lẩu hôm nay dĩ nhiên cũng không ăn được nữa.
Trong lòng Tần Khả có chút tiếc nuối, nhưng… vừa rồi Đại biểu ca ra tay nhanh đến mức nàng cũng không ngờ tới, trong lòng khẽ rung động, không khỏi nghiêng đầu về phía Tạ Diệụ
“Đến đây thôi, thời gian cũng gần rồi, chúng ta dắt biểu muội đi dạo được không?” Tạ Lan Y đề nghị.
“Rất tốt, hôm nay ánh trăng đẹp, người ở Quan Nguyệt Lâu chắc cũng đông, chỉ là không biết mấy ngày nay có đốt pháo hoa không.” Tạ Huyên nói.
Tạ Huyên vừa dứt lời, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào hắn. Trong mắt Tạ Lan Y rõ ràng mang theo vẻ lo lắng và trách cứ, Tạ Huyên phản ứng lại, nhìn Tần Khả.
Biểu muội không nhìn thấy, hắn quả thực không nên đưa ra đề nghị này.
Trong lúc mọi người im lặng, Tạ Diệu lên tiếng “Biểu muội, muốn đi nghe hát không?”
Tần Khả nghi hoặc ngẩng đầu, lúc này mới hiểu ra ý của Tam biểu ca và dụng ý của Đại biểu ca. Thực ra… nàng không sao đâu…
Ánh mắt của mọi người lại tập trung vào Tần Khả, nàng đành gật đầu “Muội sao cũng được ạ.”
“Vậy chúng ta đi nghe hát Cũng tiện, sân khấu ở trên lầu, đi thôi?”
Tạ Lan Y nhiệt tình kéo Tần Khả, hai tỷ muội hứng khởi đi trước, bốn người còn lại đi saụ Tạ Diệu bỗng dừng bước, quay người nhìn mấy đệ đệ.
“Đại ca, vừa rồi là ta sơ suất.” Tạ Huyên lên tiếng trước.
Tạ Tuân rõ ràng cũng biết Đại ca muốn nói gì, hắn vẫn đang tự trách hành động vừa rồi, cúi đầu không nói.
Tạ Diệu “Biểu muội tuổi còn nhỏ, cần chăm sóc nhiều hơn, sau này chú ý là được.”
“Vâng ạ.” Ba người đồng thanh.
Tần Khả được Tạ Lan Y dìu lên đài xem hát, lúc này người vẫn chưa đông lắm. Tạ Lan Y lanh lợi chiếm được vị trí tốt hàng đầu, ngồi xuống rồi vẫy tay ra sau “Mọi người nhanh lên ”
Tần Khả ngoan ngoãn ngồi xuống. Tuy nàng không ngại đi cùng các biểu ca biểu tỷ ngắm trăng xem pháo hoa, nhưng sâu trong lòng, nàng vẫn mong được đến nghe hát hơn.
Tạ Diệu là người cuối cùng ngồi xuống, vị trí ở sau Tạ Lan Y, vừa hay cũng là phía sau bên trái của Tần Khả. Lúc ngồi xuống, ánh mắt tự nhiên nhìn tiểu biểu muội phía trước. Tấm lưng thẳng tắp của Tần Khả đã để lộ sự mong đợi của nàng. Khóe môi Tạ Diệu thoáng qua một nụ cười khó nhận ra.
Sau khi mọi người ngồi xuống, trên sân khấu cũng bắt đầụ
“Hôm nay hát vở gì?” Tạ Lan Y là người không ngồi yên được, gọi mấy ấm trà và hoa quả điểm tâm rồi cắn hạt dưa nhìn lên sân khấụ
Đợi màn vừa kéo ra, Tạ Lan Y đã cười “Ta biết rồi, ta biết rồi ”
Tần Khả không nhìn thấy, dĩ nhiên có chút sốt ruột. Tạ Lan Y nhìn nàng một cái, cười “Biểu muội, vở này hay lắm đó, muội phải nghe cho kỹ.”
Tần Khả vội vàng gật đầu, sự chú ý hoàn toàn tập trung lên sân khấụ


⬅ Trước Tiếp ➡