⬅ Trước Tiếp ➡

Mười sáu năm trước, mẫu thân của Tần Khả gả cho phụ thân nàng, lúc đó chỉ là một tiến sĩ xuất thân hàn môn nhà nghèo . May mà sau này phụ thân được đề bạt làm tri phủ Giang Nam, liền cùng mẫu thân từ kinh thành chuyển đến Giang Nam, từ đó sống ở đây suốt mười lăm năm.
Cho đến năm ngoái, một trận hỏa hoạn đã biến tòa nhà vốn khá bề thế của nhà họ Tần thành tro bụi. Trong lúc nguy cấp, phụ mẫu nàng đã đẩy Tần Khả ra ngoài, còn hai người thì đều không qua khỏi. Chuyện này khiến cả Giang Nam và kinh thành đều chấn động.
Cũng chính lúc này, Khánh Quốc Công phủ ở kinh thành đã gửi thư đến. Mẫu thân của Tần Khả vốn là biểu tiểu thư của Khánh Quốc Công phủ, nay bà gặp chuyện, Khánh Quốc Công phủ liền chuẩn bị đón Tần Khả vào kinh thành.
Người đến Giang Nam là Tạ Nhị phu nhân Lưu thị. Trong ba phòng của nhà họ Tạ, chỉ có Nhị phu nhân sinh được một người nhi tử, sau khi bàn bạc liền định đón Tần Khả về Nhị phòng. Chỉ là lúc đó đang là giữa hè, Thái phu nhân của Khánh Quốc Công phủ vì nắng nóng mà lâm bệnh. Làm con dâu lúc này dĩ nhiên phải ở bên giường chăm sóc, cứ thế kéo dài đến tận tháng chín.
Tần Khả cẩn thận nhớ lại những ngày tháng ở nhà họ Tạ trước đây.
Thái phu nhân nhà họ Tạ có ba người nhi tử, tất cả đều đã thành gia lập nghiệp, có con đàn cháu đống. Nhị cữu cữu và Nhị cữu mẫu chỉ có một người nhi tử, cũng chính là Nhị biểu ca của Tần Khả, tên là Tạ Tuân, xếp thứ hai trong thế hệ thứ ba của phủ. Lần này đến Giang Nam, Tạ Tuân đúng lúc đi theo đại ca ra ngoài rèn luyện nên không đi cùng.
Nghĩ đến đại ca của Tạ Tuân...
Lông mi Tần Khả khẽ run, bất giác mím môi.
Tạ Diệu là trưởng tử đích tôn của Khánh Quốc Công phủ. Trong bốn vị biểu ca, hắn lớn tuổi nhất, làm việc cũng vững vàng nhất, là cháu đích tôn mà Thái phu nhân yêu thương nhất. Mà kiếp trước, trong bốn vị biểu ca, Tần Khả cũng sợ hắn nhất...
Dòng suy nghĩ của Tần Khả bỗng bị Thanh Liên cắt ngang. Thì ra là thuyền hơi chòng chành, Thanh Liên từ xa lao tới, vững vàng đỡ lấy cánh tay Tần Khả.
Tuy không nhìn thấy nhưng Tần Khả có thể cảm nhận được sự căng thẳng của Thanh Liên.
Tâm trạng phức tạp đã dần ổn định lại, Tần Khả cười nắm lấy tay nàng “Thanh Liên tốt, không làm ngươi lo lắng nữa. Chúng ta về thôi.”
Thanh Liên “vâng” một tiếng, dìu Tần Khả đi vào trong khoang thuyền. Nàng biết tiểu thư bây giờ bề ngoài trông như không có chuyện gì, nhưng nỗi đau mất lão gia và phu nhân sao có thể nhanh chóng nguôi ngoai như vậy. Nàng chỉ mong tiểu thư đến Tạ gia, mọi chuyện đều thuận lợi.
Thuyền cập bến để bổ sung thực phẩm và đồ dùng cần thiết.
Tần Khả yên tĩnh ngồi trong phòng mình chờ đợi, dáng người của nàng nhỏ nhắn trông vô cùng ngoan ngoãn.
Tiếng cười và tiếng bước chân từ trên khoang thuyền truyền đến, là giọng của Nhị cữu mẫu “A Nguyên tỉnh rồi à? Có phải hơi say sóng không?”
Thanh Liên “Tiểu thư chắc là tỉnh rồi.”
A Nguyên là nhũ danh của Tần Khả.
Nhũ danh là tên gọi mà cha mẹ đặt cho trẻ khi mới sinh, khi đứa bé còn đang uống sữa mẹ. Nó thường là tên gọi thân mật, khác với tên gọi chính thức sau này.


⬅ Trước Tiếp ➡