⬅ Trước Tiếp ➡

Hai tỷ muội nhìn nhau cười, chuyện không vui hôm nay xem như hoàn toàn qua đi.
Tạ Lan Y ở lại nói chuyện với Tần Khả mãi đến gần bữa tối, Tạ Tuân đến đón, ba huynh muội mới cùng nhau đi đến Bảo Chân Đường dùng bữa.
Trước khi đi, Tần Khả thay một chiếc áo khoác màu đỏ hồng. Dù sao cũng là ngày lễ, mặc đồ quá giản dị sẽ mất vui. Tần Khả tuy gầy nhưng trên mặt vẫn còn chút bầu bĩnh vừa phải, trông có phần phúc hậu, cộng thêm sắc đỏ tôn lên làn da trắng nõn của nàng.
Vừa xuất hiện ở Bảo Chân Đường, nàng đã thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Không cần nói đến mấy vị công tử, ngay cả Vương phu nhân cũng khẽ sững sờ một lúc, thậm chí còn nhớ lại mẫu thân của Tần Khả năm xưa, lúc trẻ có phải cũng phong hoa tuyệt đại như vậy không.
Sau một thoáng kinh ngạc, mọi người liền ngồi vào chỗ của mình. Tối nay là tiệc gia đình, ngày đoàn viên nên trưởng bối ngồi một bàn, tiểu bối ngồi một bàn khác.
Trên bàn ăn, mọi người vẫn luôn để ý đến cảm xúc của Tần Khả. Thấy nàng thật sự không vì chuyện buổi sáng mà buồn bã, họ mới thở phào nhẹ nhõm, bữa ăn cũng diễn ra rất vui vẻ.
Tối nay các trưởng bối đều uống một chút rượu, lão phu nhân nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi. Trước khi tiệc tàn, Tạ Lan Y mới nhớ ra chuyện buổi chiều, bèn dùng khuỷu tay khẽ huých Tạ Diệu “Chiều nay đa tạ kẹo của Đại ca. Lúc đó biểu muội đang uống thuốc, hình như rất thích nên muội đưa cho muội ấy hết rồi.”
Tạ Diệu mỉm cười “Thích là tốt rồi.”
Sau Trung thu, những ngày tháng tốt đẹp của Tạ Lan Y cũng xem như kết thúc.
Nghỉ ba ngày, thoáng cái đã đến ngày phải đi học lại. Nàng oán thán không ngớt, trong lòng vô cùng sầu não.
Năm huynh muội, ngoại trừ Tạ Diệu nay đã không cần đến Quốc Tử Giám, bốn người còn lại đều phải đúng giờ đến chỗ phu tử báo danh. Trước khi đi, Tạ Lan Y đặc biệt đến tìm Tần Khả, lưu luyến không nỡ.
“Nếu biểu muội buồn chán, cứ cho tỳ nữ đọc sách cho muội nghe. Trong tủ sách của ta có rất nhiều thoại bản, đợi ta tan học sẽ về tìm muội ngay ”
Tần Khả cười đáp được.
Tạ Tuân cũng chuẩn bị đi. Trong nhà, người chán học rõ ràng không chỉ có một, có lẽ chỉ lúc này Tạ Lan Y và Tạ Tuân mới cùng một phe.
Tạ Tuân cũng có chút lo lắng cho Tần Khả “Biểu muội, nếu thấy buồn chán, ngày mai ta mời gánh hát đến nhà hát cho muội nghe được không?”
Vì một mình nàng mà mời cả một gánh hát thì động tĩnh quá lớn, Tần Khả vội nói không cần.
“Biểu ca, biểu tỷ yên tâm, muội quen rồi. Các huynh các tỷ mau đi sớm đi, muội ở nhà một mình cũng có thể làm rất nhiều việc.”
Hai người đành thôi. Dù trong lòng không muốn, nhưng thời gian đã điểm, họ đành người thở dài, kẻ than ngắn, lần lượt lên xe ngựa đến Quốc Tử Giám.
Trong sân bỗng nhiên yên tĩnh trở lại. Thanh Liên hiểu Tần Khả, cũng biết nỗi tiếc nuối trong lòng tiểu thư nhà mình. Thực ra nếu mắt tiểu thư không bị hỏng… nàng cũng có thể vào trường học, trải nghiệm một cuộc sống khác.
“Tiểu thư, túi thơm lần trước làm cho Đại tiểu thư vẫn chưa xong, có muốn thêu tiếp không ạ?” Thanh Liên tiến lên hỏi.
Tần Khả hoàn hồn, gật đầu “Có.”
Thanh Liên liền mang giỏ thêu đến.


⬅ Trước Tiếp ➡