Nhìn thấy cảnh này lập tức làm cô chán ghét, khuôn mặt xinh đẹp nhất thời càng lạnh lùng.
"Bà xã, em về rồi à "
Tất nhiên là Diệp Thu chú ý tới người phụ nữ đầu tiên rồi, anh nhanh chóng cầm lấy giẻ lau rồi đứng lên, nghênh đón cô.
Bởi vì người phụ nữ này, không phải ai khác.
Cô chính là Lâm Thanh Nhã, người đã lĩnh giấy chứng nhận kết hôn với anh được một tháng, nhưng lại không làm vợ chồng thật.
"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi tôi là bà xã, anh không xứng "
Lâm Thanh Nhã hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Thu, giọng nói lạnh như băng.
Đối với Diệp Thu, cô thật sự chán ghét anh.
Một tháng nay, ngày nào Diệp Thu cũng ở nhà, ăn không ngồi rồi, chơi bời lêu lổng.
Nhiều nhất là quét được cái nhà, lau được cái sàn, không có một tí chí cầu tiến nào, thật sự là không có một chút xíu triển vọng gì cả.
Một người đàn ông như vậy, Lâm Thanh Nhã thật sự là không hiểu, tại sao lúc trước ba cô cứ nhất thiết chọn anh ta làm con rể ở rể của nhà họ Lâm.
Ra ngoài đường lớn tùy tiện kéo một người, có khi còn mạnh hơn anh ta gấp trăm lần.
Nếu không phải là ba cô làm khó, hơn nữa mỗi lần cô đòi ly hôn với Diệp Thu, ba cô đều kịch liệt phản đối.
Lâm Thanh Nhã đã đuổi Diệp Thu đi từ lâu rồi.
Đối với một người đàn ông không có tiến bộ, không có cốt khí, một lòng chỉ muốn được bao nuôi như này, cô thật sự là có bao nhiêu chán ghét thì chán ghét bấy nhiêụ
"Bà...Diệp tổng, em đã ăn cơm tối chưa, có đói không, hay là tôi đi nấu cho em bát mỳ?"
Gương mặt Diệp Thu vẫn mỉm cười lấy lòng, quan tâm hỏi.
"Không cần anh lo "
Lâm Thanh Nhã lạnh lùng trừng mắt liếc Diệp Thu một cái, sau đó đi vòng qua Diệp Thu, ngồi xuống ghế sô pha.
Diệp Thu vội vàng bưng một cốc trà ngon đã pha, đi lên phía trước, đưa tới trước mặt Lâm Thanh Nhã "Diệp Tổng, tôi đã pha trà cho em rồi này, thấy em bận rộn ở công ty cả một ngày cũng mệt rồi, hay là tôi xoa bóp cho em, nghỉ ngơi cho đỡ mệt. Trước kia tôi từng đi theo người ta học được hai chiêu xoa bóp, rất hữu hiệu đó "
Nói xong, Diệp Thu đặt cốc trà lên bàn trà, đứng lên, đưa tay ra định nắm vai Lâm Thanh Nhã.
Lâm Thanh Nhã ngẩng đầu hung hăng trừng Diệp Thu một cái, lạnh lùng nói "Ai cần anh xoa bóp, cho dù tôi có mệt chết cũng tuyệt đối không cho anh..." Thế nhưng, Lâm Thanh Nhã còn chưa nói xong, một đôi tay mạnh mẽ hữu lực đã đặt lên bả vai non mềm của cô.
Lâm Thanh Nhã đang định đẩy Diệp Thu ra.
Ngay sau đó.
Chỉ cảm nhận được một trận thoải mái từ bả vai truyền đến.
Đôi bàn tay ấy, lúc thì có lực, lúc thì nhẹ nhàng, lực đạo khống chế rất tốt, thủ pháp cũng ngang với chuyên nghiệp.
Cái này làm cho Lâm Thanh Nhã cực kỳ thoải mái.
Hơn nữa không biết là ảo giác hay là gì.
Lâm Thanh Nhã mơ hồ cảm nhận được là có một dòng nước ấm cực kỳ thoải mái từ đôi bàn tay kia truyền vào cơ thể mình, sau đó đi khắp toàn thân.
Mệt mỏi cả buổi chiều, theo dòng nước ấm truyền vào bắt đầu dần dần biến mất, đến cả tâm trạng cũng không khỏi tốt lên nhiềụ
Không thể không nói, Diệp Thu xoa bóp thoải mái hơn bất kỳ lần xoa bóp mà cô đã từng làm trước kia.