⬅ Trước Tiếp ➡
Lại một cái tát vang dội nghênh đón hắn.
Lần này, còn nặng hơi, vang hơn so với lần trước.
Nháy mắt, nửa bên mặt của Tiền Đa Quang đã sưng phồng lên.
Răng trong miệng vì không chịu nổi lực quá lớn mà bay ra ngoài ngay tại chỗ.
Tiền Đa Quang sắp điên rồi, trong mắt lòe lòe ánh lửa, cực kỳ căm phẫn quát "Thằng ranh kia, mày con mẹ nó muốn chết đúng không?"
"Ha ha "
Diệp Thu khinh miệt cười, giơ tay phải lên, lại tát một cái vào mặt Tiền Đa Quang.
"Bốp "
Cái tát vang dội, Tiền Đa Quang sây xẩm mắt mày, trên đầu toàn là sao.
Hai mắt Tiền Đa Quang trừng lên đỏ ngầu "Thằng ranh, mày..." "Bốp "
"Ông đây phải giết mày "
"Bốp "
...Giữa tiếng kêu giống như mổ lợn.
Hơn mười mấy cái bạt tai liên tiếp qua đi.
Cả khuôn mặt của Tiền Đa Quang đã sưng như đầu heo, miệng đầy máu, răng rơi xuống đất.
Đầu óc càng như bị rang một trận, ong ong ù ù, như sắp nổ vậy.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn ta chắc chắn sẽ bị đánh chết.
Tiền Đa Quang cũng không phải tên ngốc, vội vàng nhìn sang Chu Thái đang ngồi trên sô pha, cầu cứu nói "Chụ..Chu gia cứu tôi "
Chu Thái híp híp hai mắt, đang chuẩn bị mở miệng bảo Diệp Thu dừng tay thả người.
Nhưng đúng lúc này.
Diệp Thu lại quay đầu, lườm Chu Thái một cái, lạnh lùng nói "Câm miệng, ngồi ở đấy uống trà của ông đi, đừng có lo chuyện bao đồng, hiểu?"
Nghe được lời này.
Cả người Chu Thái sửng sốt.
Ông ta thân là vua thế giới ngầm ở Giang Bắc.
Phóng mắt ra cả cái Giang Bắc này, có ai dám nói chuyện với ông ta như vậy?
Đây rõ ràng là đang khiêu chiến uy nghiêm của ông ta a Sắc mặt Chu Thái nháy mắt trầm xuống, vẫy tay với hai vệ sĩ áo đen, sau đó chỉ Diệp Thụ
Hai vệ sĩ áo đen lập tức hiểu ý của Chu Thái, không nói hai lời, xông thẳng vào Diệp Thụ
Thấy vậy.
Khóe miệng Chu Thái gợi lên một nụ cười lạnh.
Hai tên vệ sĩ này, là lính đặc chủng giải ngũ mà hắn đã phải tốn một số tiền lớn để mời về, thực lực cực kỳ dũng mãnh.
Thu thập một chàng trai trẻ như Diệp Thu, chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao.
Sau đó, đến nhìn Chu Thái cũng lười nhìn, ông ta cúi đầu, bưng chén trà của mình lên, định tiếp tục thưởng thức trà.
"Bịch Bịch "
Thế nhưng đúng lúc này.
Hai tiếng trầm đục đột nhiên truyền tới.
Ngay sau đó.
Hai tên vệ sĩ lúc đầu còn hung hăng xông lên, thế mà đều bay trở về, nện trúng vào bàn trà trước mặt Chu Thái, đập bể bàn trà.
Một màn này, dọa Chu Thái nhảy dựng lên, ông ta vội vàng quay đầu nhìn.
"Tôi nói rồi, đừng có mà lo chuyện bao đồng, ông nghĩ tôi đang nói đùa với ông đấy à?"
Song vào ngay lúc này.
Một tiếng nói lạnh lùng đột ngột vang lên bên tai Chu Thái.
Sắc mặt Chu Thái thay đổi, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn.
Chỉ thấy Diệp Thu, giờ phút này đang đứng trước mặt ông ta.
Khí thế cường đại cùng với cảm giác áp bách không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả, cho dù là Chu Thái cũng không tự chủ được run lên.
Ông ta thân là vua Giang Bắc, chưa từng thua khí thế với bất kỳ ai.
Thế nhưng ở trước mặt Diệp Thu, ông ta thậm chí có loại cảm giác bản thân mình chỉ như con kiến hôi vậy.
Hít sâu một hơi.
Chu Thái để bản thân tỉnh táo lại, trừng mắt nhìn Diệp Thu, lạnh giọng hỏi "Cậu có biết tôi là ai không?"

⬅ Trước Tiếp ➡