Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 168
⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ngoài cười trong không cười, "Lúc trước cháu kiêng kỵ cảm nhận của Miểu Miểu, có một số việc mơ mơ hồ hồ, không muốn tìm đáp án chính xác, nhưng hôm nay dì tự mình tới cửa, cháu tò mò muốn hỏi một câu.."
"Một ngày trước khi mẹ cháu tự sát, dì đã tới viện điều dưỡng, cháu xin phép hỏi, hôm đó hai người nói chuyện gì, mà kích thích đến mức khiến bà ấy thà rằng uống thuốc tự sát cũng không muốn nhìn mặt cháu."
Sắc mặt mẹ Giang thay đổi, nhưng rất nhanh đã ổn định lại cảm xúc, hỏi ngược lại: "Cháu cảm thấy cái chết của mẹ cháu có liên quan tới dì?"
"Cháu là quân nhân, bất kể chuyện gì đều chú ý chứng cứ, cháu không truy cứu không có nghĩa là cháu không coi trọng, nếu thật sự muốn điều tra, dì chắc chắn phải tới Cục Cảnh Sát, với hiềm nghi xúi giục tự sát."
Mẹ Giang cười lạnh, "Đội trưởng Kỷ đang uy hiếp tôi?"
"Dì, nếu không phải Miểu Miểu, cháu nghĩ hai chúng ta không có cuộc nói chuyện "Hài hòa" thế này đâu ạ. Cháu đau lòng cho cô ấy, nên mới cố ý giấu giếm, không muốn cô ấy ở giữa khó xử. Cháu cũng biết dì không thích cháu, nhưng không sao, hiện giờ cháu cũng không để bụng cái nhìn của dì, nếu hôm nay mục đích dì tới là muốn khuyên cháu rút lui, cháu chỉ có thể nói, dì đã uổng công đi chuyến này"
Kỷ Viêm đứng dậy, vẻ mặt lạnh nhạt nói: "Còn những chuyện khác, trách nhiệm dì nên gánh , chúng ta về sau có thể chậm rãi tính."
"Nhưng đối với Giang Miểu, cháu tuyệt không buông tay."
Tới gần cuối học kỳ, công việc bên trường học chồng chất như núi, Lý Dục hẹn Giang Miểu rất nhiều lần, cô đều mượn cớ thoái thác.
Cái số điện thoại quen thuộc mỗi ngày đều sẽ tin nhắn cho cô, có đôi khi chỉ ít ỏi vài câu, có đôi khi là chia sẻ một vài chuyện thú vị gặp được khi làm nhiệm vụ.
Cho dù cô cố làm như không thấy, nhưng qua thời gian dài, Giang Miểu lại cầm lòng không đậu bắt đầu chờ mong tin nhắn của anh, di động vừa vang lên, tâm liền không tự giác cuồng loạn run rẩy, cô biết mình không nên như vậy, nhưng lại không thể đạt được cảnh giới tâm lặng như nước.
Cho nên cảm tình, nào phải chuyện lí trí có thể chi phối.
Cho dù cô xây dựng phòng tuyến tâm lý kiên cố đến mấy, vẫn không thắng nổi mấy chữ ngắn ngủn.
Cô nỗ lực muốn tránh khỏi màn sương xám trắng mờ ảo dày đặc trước mắt, lại không biết nó sớm đã xâm nhập vào đáy lòng, lấp đầy lồng ngực, bức cô đến đường cùng, bất đắc dĩ lựa chọn thần phục.
Lý Dục lại hẹn cô. Lần này cô không từ chối, nếu đã hiểu rõ tim mình, thì không nên cho người khác không gian mơ màng, càng không thể duy trì quan hệ mờ ám, đây là hành vi không có đạo đức, cô nên kịp thời dừng lại.
Ra cổng trường, tuyết lại rơi, Giang Miểu không bung dù, chỉ đội mũ lông xù xù lên, cổ quàng một chiếc khăn quàng cổ nam không phù hợp với trang phục, che khuất non nửa khuôn mặt, lộ ra chóp mũi nhỏ nhắn và đôi mắt thủy linh.
Xe Lý Dục ngừng ở ven đường, cô dùng chút lực kéo cửa xe, chuẩn bị lên xe, lại đột nhiên dừng lại, cảm giác được một tầm mắt nóng rực gắt gao dính trên người mình.

⬅ Trước Tiếp ➡