Giang Miểu luống cuống tay chân dùng chăn bọc bản thân lại, chỉ để lộ đầu nhỏ, "Anh không được nhìn."
Kỷ Viêm cười vui vẻ, đang chuẩn bị hoá thân thành sói xám ăn sống tiểu bạch thỏ thì tiếng đập cửa vang lên.
"Đội trưởng Kỷ."
Lần này đổi người, Giang Mục bị đám đồng đội xấu xa dùng vũ lực uy hiếp lên gọi Kỷ Viêm.
Giang Miểu nhìn khuôn mặt cứng đờ của Kỷ Viêm, cười vui vẻ, vừa rồi còn sợ hãi, giờ đã kiêu ngạo le lưỡi.
Người bên ngoài cẩn thận dò hỏi.
Kỷ Viêm không kiên nhẫn, "Tôi không điếc, có chuyện thì nói đi."
"Cái đó.. Tập thể dục buổi sáng đã kết thúc, mọi người đang chờ anh tới .."
Đội trưởng Kỷ không nóng không lạnh mở miệng, "Toàn bộ cõng vật nặng chạy 5 vòng, không chạy xong thì đừng tìm tôi."
Giang Mục run rẩy, hít hà một hơi, trong lòng hùng hùng hổ hổ nguyền rủa anh, cái tên ma quỷ ấm no sinh dâm dục, thẹn với danh hiệu giải phóng quân vinh quang.
Đợi người đi xa, dục niệm vừa bùng lên cũng bị dập tắt hoàn toàn, Kỷ Viêm lôi cô bé toàn thân trần như nhộng từ trong chăn ra, để cô ngồi trên đùi mình, lấy quần áo trên đầu giường mặc vào giúp cô.
Giang Miểu không quen, vặn vẹo thân thể, Kỷ Viêm híp mắt, giống như đang tán tỉnh, lại giống như cảnh cáo, "Em xác định muốn phản kháng?"
Giang Miểu nũng nịu, "Em tự làm được.."
Kỷ Viêm cười, "Anh thích làm chuyện này, em đừng nhúc nhích, mặc xong ngay thôi."
Kỷ Viêm vụng về mặc áo lót thuần trắng, nhìn nhũ thịt vô cùng mịn màng bị đè ép thành rãnh sâu mê người, anh nhịn không được cúi đầu vùi vào nơi mềm mại thơm ngát.
Trước ngực có luồng khí nóng quét qua, toàn thân cô nóng lên, nhẹ nhàng đùn đẩy, Kỷ Viêm không tránh, sa vào trong đó, vô pháp tự kiềm chế, cảm thấy chỉ có thân mật ôm chặt cô như vậy, mới có thể chứng minh mình còn sống.
Nửa ngày sau, anh ngẩng đầu, nhanh nhẹn mặc quần áo cho Giang Miểu, cùng cô đi đánh răng rửa mặt.
Bên ngoài trời lạnh, Kỷ Viêm bọc cô kín mít, nắm tay nhỏ dắt cô ra ngoài phòng, vừa đi vừa dặn dò, "Chúng ta đến nhà ăn, ăn bữa sáng trước, ăn no thì về phòng nghỉ chờ anh, Giang Mục sẽ dẫn em đi, đợi anh xong việc sẽ đưa em trở về."
Giang Miểu bị khăn quàng cổ bọc thành bánh chưng, lộ ra đôi mắt to, vội vàng hỏi: "Sau đó thì sao?"
Kỷ Viêm biết cô muốn hỏi cái gì, cố ý trêu cô, "Sau đó anh lại về đội."
"À."
Giang Miểu mất mát rũ mắt, tâm tình uể oải.
Hai người sóng vai xuống lầu, cô uể oải đi từng bước nhỏ, đội trưởng Kỷ bước nhanh xuống trước, xoay người chặn cô lại phía trên.
Kỷ Viêm biết rõ cố hỏi, "Không vui?"
"Không có."
Giang Miểu yên lặng tỉnh lại, phát hiện mình quá ngây thơ, không bao dung giống như bà ngoại, người là chính cô chọn, không thể yêu cầu anh từ bỏ lý tưởng để thỏa mãn tham vọng của mình được.
"Em thích anh chăm chỉ làm việc, anh cứ yên tâm công tác."
Kỷ Viêm nhìn cô, "Phải không?"
Cô nhẹ nhàng trả lời, " Vâng."
Kỷ Viêm nở nụ cười đầy ẩn ý, đột nhiên kéo khăn quàng cổ đang che mất khuôn mặt nhỏ, Giang Miểu bị dọa cho nhảy dựng, không kịp giấu môi dưới đã bị cắn tới trắng bệch.
"Kỳ thật.. Phía trên phê cho anh hai ngày nghỉ, để anh về nhà chơi với bà xã."
Kỷ Viêm cố ý kéo dài âm cuối, bày ra bộ dạng tiếc hận.