"Vậy anh định ra kỳ hạn đi."
Khương Ngư nói với Hoắc Diên Xuyên.
"Một năm sau, nếu như cô cảm thấy chúng ta không hợp, vậy thì ly hôn."
"Được."
Bởi vì đã đi đến thống nhất ý kiến với Hoắc Diên Xuyên nên tâm tình của Khương Ngư rất phấn chấn.
Nhưng mà tình cảnh lập tức trở nên nguội lạnh.
Còn có một chuyện khó xử, bởi vì là ký túc xá, dù cho Hoắc Diên Xuyên cấp bậc cao thì cũng chỉ có một phòng ngủ, cho nên việc này có nghĩa là tối nay hai người phải ngủ chung một phòng.
Hoắc Diên Xuyên tựa hồ cũng ý thức được vấn đề này, kỳ thật nếu như Khương Ngư không nói ly hôn thì hai người chính là vợ chồng mới cưới, ngủ chung một phòng cũng là thiên kinh địa nghĩa.
Nhưng bây giờ, hai người xem như đã ngả bài, chẳng qua là vì không để ông cụ Hoắc khổ sở, mới miễn cưỡng ở cùng một chỗ, như vậy ngủ chung một phòng, kỳ thật cũng có chút không thích hợp.
Hoắc Diên Xuyên nhìn Khương Ngư hơi nhíu mày lại, dáng vẻ nhìn rất là khổ não.
Hoắc Diên Xuyên nghĩ thầm, cô gái này sẽ không cảm thấy mình muốn lợi dụng cô đó chứ? Hay là trong lòng cô có ý nghĩ gì khác?
Nghĩ đến đây, khuôn mặt vốn dễ nhìn kia lập tức đen đi mấy phần.
"Vậy cô nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Nói xong, đôi chân dài hơn người kia bước một bước, muốn đi ra ngoài.
"Anh đi đâu?"
Khương Ngư vừa nhìn thấy Hoắc Diên Xuyên muốn đi, lập tức gọi anh lại, Khương Ngư vẫn khá hiểu về tính cách của Hoắc Diên Xuyên. Dù cho mình có cởi sạch, đứng ở trước mặt anh, chỉ sợ anh cũng sẽ không nháy mắt lấy một cái.
Hoắc Diên Xuyên đầu tiên là sững sờ, tiếp đó giải thích "Nếu một năm sau chúng ta sẽ ly hôn, như vậy ngủ chung một phòng sẽ không thích hợp, tôi tới phòng làm việc."
Khương Ngư nghe được Hoắc Diên Xuyên nói như vậy, đột nhiên hơi tức giận.
"Hoắc Diên Xuyên, lúc khác tôi mặc kệ, nhưng mà bên ngoài hôm nay là ngày hai chúng ta kết hôn, nếu anh cứ đi như thế, anh có tin là ngày mai tôi sẽ bị nước bọt của người khác dìm chết hay không. Mặc dù người ta có nhiều chuyện, tôi không xen vào, nhưng mà người khác nói lời khó nghe, tâm tình của tôi khẳng định sẽ không tốt."
Khương Ngư nói xong, nhanh chóng nhìn thoáng qua Hoắc Diên Xuyên, nhìn thấy anh không tức giận mới tiếp tục nói.
"Với lại, chẳng lẽ anh còn có thể một mực ngủ ở văn phòng hay sao, vậy anh nghỉ ngơi không tốt, khẳng định huấn luyện cũng sẽ bị ảnh hưởng, huống chi, cái phòng này là của anh, nếu phải đi, cũng là tôi đi."
Khương Ngư nói một tràng.
Nhưng mà Hoắc Diên Xuyên lại cảm thấy Khương Ngư như thế này càng có sức sống hơn, tựa như là một con mèo nhỏ giương nanh múa vuốt, lại có chút đáng yêụ
Nhưng mà, ý nghĩ này lóe lên, Hoắc Diên Xuyên lập tức hít sâu một hơi, cảm thấy mình có phải điên rồi hay không?
"Cho nên, ý của cô là?"
"Chúng ta có thể cùng nhau ngủ ở căn phòng này."
Thậm chí lo lắng Hoắc Diên Xuyên suy nghĩ nhiều, Khương Ngư lại nhanh chóng nói một câụ
"Tôi sẽ không làm gì anh."
Hoắc Diên Xuyên mím môi, có chút buồn cười, cô gái này đang nói cái gì vậy, con ngươi âm trầm kia lộ ra một tia ám sắc.
"Khương Ngư, tôi là đàn ông."