"Từ từ," Bạch Vãn Vãn gọi Chu Nham đang muốn quay người đi lại.
"Nếu như tôi không nhìn lầm thì bệnh của tổng giám đốc Thẩm là bệnh hiểm nghèo phải không? Chắc chắn là đã khám qua rất nhiều bác sĩ, uống rất nhiều thuốc rồi, nếu cũng chưa có tác dụng, thậm chí là đe doạ đến tính mạng vậy thì sao không bắt lấy một chút cơ hội nơi tôi?"
Chu Nham ngừng lại.
Bạch Vãn Vãn thấy Chu Nham có chút dao động rồi thì không ngừng cố gắng nói
"Tổng giám đốc là người nào chứ, nếu là tôi dám dùng loại chuyện này để lừa anh ta thì tôi đây là ngại mạng lớn hay là sợ chết không đủ mau chứ?"
"..." Chu Nham quay đầu lại, hoài nghi nhìn cô gái mà vừa nhìn thì biết tuổi vừa trên dưới hai mươi mà thôi, thật sự không có biện pháp nào thuyết phục chính mình là người này có thể chữa trị được bệnh theo như lời cô nói.
Bạch Vãn Vãn chớp chớp mắt với anh ta "Chuyện tìm bác sĩ để hỏi thuốc đôi khi cũng giống như là rút thăm trúng thưởng vậy á, may lỡ rút trúng giải đặc biệt thì sao?"
Đúng vậy, có đôi khi tìm bác sĩ hỏi thuốc được cũng chú ý dựa vào duyên phận.
Cho nên tuy rằng Chu Nham có một trăm cái hoài nghi thêm một vạn cái không tin nhưng mà vẫn gọi điện thoại cho Thẩm Thời Thâm hỏi ý kiến một chút.
Từ từ, gọi điện thoại???
Không phải Thẩm Thời Thâm đang nằm trong ICU chưa ra được sao?
Sự thật chứng minh là miệng đàn ông là cái máy nói dối, cơ bản là Thẩm Thời Thâm không có vào bệnh viện, tin tức kia là do người nhà bên Thẩm Thời Thâm thả ra dùng để mê hoặc đối thủ.
"..." Là tên người sói.
Nhưng ngoài dự kiến của Chu Nham là Thẩm Thời Thâm nghe nói Bạch Vãn Vãn muốn chữa bệnh cho anh thì không từ chối mà bảo Chu Nham mang người lên… anh ở ngay trong công ty.
Thật đúng là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp.
Văn phòng của Thẩm Thời Thâm ở tầng hai tám, ở cao nhìn xa, nhìn từ cửa sổ sát đất sau bàn làm việc của anh xuống thì có thể nhìn đến hơn nửa cảnh quan của thành phố này, rất có cảm giác xúc động kiểu "đây là giang sơn của trẫm".
"Cô có thể trị hết bệnh của tôi?" Gương mặt Thẩm Thời Thâm có vẻ bệnh tật rõ ràng, nhìn từ thẳng vào cô gái trẻ tuổi có gương mặt xinh đẹp tinh xảo trước mắt, ánh mắt trầm trầm, cười nhạo nói "Cô xác định là chữa bệnh chứ không phải hại người chứ?"
Là một người trọng sinh nên Thẩm Thời Thâm biết rõ là đời trước người phụ nữ trước mắt này là người của Lãnh Dạ, cấu kết với em rể của anh đánh cắp tài liệu thương nghiệp cơ mật của công ty anh, khiến anh thất bại thảm hại, từ đó không gượng dậy nổi, cuối cùng là không bò dậy được.
Thẩm Thời Thâm tự nhận mình không phải là người tốt gì, có thể bình thản đứng đối mặt nói chuyện với cô đã tính là anh "rộng lượng" rồi.
Chữa bệnh? Cô sẽ chữa cho anh sao?
Anh có thể sống lại một lần thì tất nhiên là muốn dẫm đôi nam nữ chó má này xuống để báo thù, mưu tính lại nghiệp lớn, chỉ là không biết có phải cái giá đắt để anh làm lại từ đầu là trời sinh sức khoẻ của anh đã ốm yếu, thậm chí bác sĩ đều nói là anh không sống được quá ba mươi tuổi.
Việc sức khỏe vẫn luôn là khúc mắc sau khi anh trọng sinh, ngược lại anh muốn xem xem là Bạch Vãn Vãn muốn chơi chiêu gì.
Bạch Vãn Vãn cảm giác được đối phương không thân thiện lắm, nghĩ đến có thể là anh biết trước được kịch bản cho nên cũng có thể hiểu cho thái độ lúc này của Thẩm Thời Thâm.
Tuy rằng Thẩm Thời Thâm không vào ICU như trong tin tức nói nhưng tình hình cũng không tốt hơn là mấy, sắc mặt uể oải, nói chuyện đứt quãng, nhưng bệnh đến tình trạng này rồi thế mà anh còn lết đến đi làm.
Bravo, quá chuyên nghiệp