⬅ Trước Tiếp ➡
"Cháu đừng có lấy cớ với dì," Biểu cảm trên mặt của dì Thích kiểu tôi không tin, "Dì nói cho cháu biết, hiện tại cháu tuổi trẻ khí thịnh , tin tưởng vào tình yêu gì đấy, chờ cháu đến tuổi này giống dì thì cháu sẽ phát hiện ra rằng tình yêu chó má gì đấy không đáng giá bằng một cọng lông, gả cho một kẻ có tiền, nắm lấy tài chính là nắm lấy cuộc sống của chính mình."
Tuổi trẻ khí thịnh Chỉ tuổi còn trẻ, nóng vội, chưa biết đối nhân xử thế
Bạch Vãn Vãn "..."
Nói rất có đạo lý, cô cũng sắp tin rồi
Dì Thích thấy cô không nói lời nào nên cho rằng bị chính mình nói trúng rồi, hận sắt không thành thép mà nói "Cháu đấy, người khác muốn có cơ hội này cũng không có, cơ hội đặt trước mắt cháu cháu lại không biết quý trọng."
"Cháu đây không phải..." Bạch Vãn Vãn vừa định mở miệng nói thì khóe mắt thoáng nhìn thấy Lãnh Dạ đen mặt trở lại giữa sân, cũng lười tìm một cái cớ thích hợp, lập tức ôm bụng nói "A a a cháu đau bụng quá, dì Thích tránh ra cho cháu một chút ai da ai da."
Nói xong, không đợi dì Thích nói chuyện thì lòng bàn chân cô đã bôi dầu bước nhanh chạy đi rồi.
Dì Thích "..."
Cái đứa bé chết dẫm này.
Bạch Vãn Vãn đi tới cửa, mới vừa thở ra thì bỗng nhiên nhìn thấy một đám người phô trương rất lớn bước đến cửa.
Cầm đầu chính là một người đàn ông, sắc mặt của anh trắng kiểu bệnh bệnh, trên tay cầm một cây quải trượng, bên cạnh còn có người đỡ, bước chân tuỳ tiện, hành động chậm chạp, thường thường phải dừng lại để khụ vài cái nứt hết ruột gan, dáng vẻ bất cứ lúc nào đều có thể ngã xuống.
Nhưng mà, mặc dù đã bệnh thành như vậy cũng không có biện pháp che đậy đi sự thật là người đàn ông kia rất đẹp, khác với vẻ lạnh lùng của Lãnh Dạ, anh đẹp một cách hoàn toàn khác, phong độ khiêm tốn, ngũ quan anh tuấn đĩnh đạc, mặc dù không cười nhưng đuôi mắt lại hơi hơi cong cong, móc nhẹ lấy trái tim người khác.
Là một ma ốm có khí chất phi thường.
Ma ốm người bệnh tật ốm yếụ
Tuy rằng thoạt nhìn dáng vẻ anh không sống được bao lâu nữa, nhưng bọn họ có khí thế rất mạnh, rất có phong cách của cao thủ võ lâm lên sân khấu, có vẻ như không phải tới để tham gia tiệc tối, mà là tới để gây phiền phức.
Bạch Vãn Vãn vội tránh ra để cho bọn họ đi qua, bởi vì động tác này cho nên không thấy được ánh mắt của tên ma ốm kia dừng lại trên người cô một chút.
"Ai mà phô trương lớn như vậy?" Cô nghe được bên cạnh có người bàn tán.
"Suỵt, nhỏ giọng chút, là vị kia của nhà họ Thẩm đấy," Nói tới đây, anh ta ép giọng nói đến rất nhỏ, "Thẩm Thời Thâm."
Bạch Vãn Vãn "..."
Á đù, thì ra là anh ta
Khó trách những người này cũng không dám lớn tiếng bàn tán anh.
Thẩm Thời Thâm là đại vai ác của quyển sách này, đứng ở góc độ của nam nữ chính mà xem thì người này vừa ác độc vừa là gậy thọc cứt, làm phần việc của vai ác vô cùng cẩn thận đúng chỗ.
Nhưng mà ấn tượng của Bạch Vãn Vãn với anh không tính là xấu, rốt cuộc thì mọi người xem cuốn tiểu thuyết này đều trong tư thế tìm thứ để giải trí và để chê bai, xem tra nam tiện nữ xem đến nôn ra máu, có người đứng ra ngược cái này lại ngược cái kia, làm cho người ta sướng vô cùng, thậm chí còn muốn cho anh tệ hơn ác hơn một chút.
Tra nam tiện nữ Nam xấu xa lăng nhăng vô tâm, nữ hèn mọn, trà xanh, độc ác.
Nhưng mà cô nhớ rõ cơ thể của vai ác vẫn luôn khỏe mạnh, trong sách cũng không nói anh từng mắc bệnh nặng hay quái ác gì mà trước mắt Thẩm Thời Thâm cũng không giống như bị cảm cúm bình thường, thậm chí cho người ta cảm giác là anh đang mắc bệnh nguy kịch.
Hơn nữa, cốt truyện trong sách này cũng không nói tới việc Thẩm Thời Thâm sẽ tới tham gia tiệc tối.
Đây là có chuyện gì vậy?
⬅ Trước Tiếp ➡