⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi vì hờn dỗi Đường Mặc Trầm, trong giờ học Bùi Vân Khinh chơi game, quẩy phá các thứ mà thi cuối lại không biết một chữ, với thành tích ‘bảy điểm 0’ của môn học nên nổi tiếng toàn trường.
Nhìn cô xuất hiện, mọi người đều là hiện ra biểu tình xem kịch vui , có người cười trêu ghẹo.
A, hoa khôi ‘bảy con không’của ngành chúng ta đến đây!
Lúc này sẽ không ngay cả tên đã quên viết chứ?
...
Bên trong phòng học, lập tức một mảnh cười vang.
Hoàng Uyển Oánh cũng không bị khuôn mặt tươi cười Bùi Vân Khinh đả động, sắc mặt nghiêm khắc, một chút cũng không có ý thỏa hiệp, Đến trễ không thể vào thi được hoặc là thi lại hoặc là học lại!
Suốt học kỳ, trong lớp của Hoàng Uyển Oánh cô chỉ xuất hiện một lần, đối với cô ta tự nhiên là ghét đến mức không muốn nhìn thấy Bùi Vân Khinh.
Bùi Vân Khinh thu lại tươi cười, vừa định phản bác, phòng học một bên kia đã truyền tới một giọng nam ôn hòa.
Lão sư Hoàng, cho em ấy đi vào nhé!
Bùn?
Đúng vậy, nơi bổn cô nương đi qua, hoang tàn!
- - Bùi Vân Khinh
...
...
Bùi Vân Khinh quay sang phòng học bên cạnh cầu thang, một người đàn ông đang nhìn cô nở nụ cười.
Đối phương đại khái khoảng 27 28 tuổi, thân hình cao gầy, sắc mặt ôn nhuận, áo sơ mi đơn giản nhẹnhàng khoan khoái, cười lên làm cho người ta một cảm giác như gió xuân.
Khuôn mặt kia nhìn rất quen mắt, Bùi Vân khinh dừng một chút lập tức nhớ tới thân phận đối phương – lão sư dược lí học Chu Đình An.
Vị này từ nhỏ là học bá, mười sáu tuổi đã tuyển vào đại học y khoa đến hai mươi bảy tuổi lấy được học bổng nước ngoài để học tiến sĩ đầu năm nay mới trở về, vừa làm nghiên cứu vừa dạy học ở khoa y, trong đại học y khoa vẫn là nhân vật truyền kỳ.
Đương nhiên, chỉ mình Bùi Vân Khinh biết – sáu năm sau, Chu Đình An được giải Nobel y học.
Hoàng Uyển Oánh nghiêng mắt, ánh mắt dừng trên thân Chu Đình An, trên mặt tươi cười “Nhưng mà Chu lão sư đã gần 15 phút!”
Dựa theo quy định của trường học, đến trễ quá 15 phút trong giờ thi thì không thể ở lại trong trường thi.
⬅ Trước Tiếp ➡