⬅ Trước Tiếp ➡
Hoàng Uyển Oánh vốn dĩ đang còn giật mình nghe được câu này lập tức ngẩng mặt lên.
“Gian lận?”
“cô ấy copy đáp án của em!”
Thu Thư Dao vừa nói, vừa liếc mắt về vị trí cô ta đang ngồi, không nói gì thêm, cũng đã dùng ánh mắt ám chỉ tất cả.
một là học bá, một là học tra hai người lại đúng ngồi cùng một chỗ.
Bùi Vân Khinh cười lạnh.
Vị này thật đúng là có cơ hội sẽ dẫm cô vài cái.
“Hoàng lão sư.” Chu Đình An bước lại đây “Có phải hay không thì phải điều tra rõ ràng trước?”
Khoa y có nguồn gốc trăm năm, luôn theo quy tắc chung ‘Cứu người trên hết, trung thực đứng đầu.’ căm thù gian lận đến tận xương tủy, nếu quả thật chứng minh Bùi Vân Khinh gian lận thật thì phải khai trừ.
Mặt Thu Thư Dao đầy vẻ nghiêm túc chính trực “Danh dự trăm năm của khoa y chúng ta là không thể hủy ở trong tay cô gái này, không bằng xử lí ngay tại hiện trường, hãy để sự thật lên tiếng.”
thật là một đóa Bạch Liên Hoa.
rõ ràng cố ý trả thù còn muốn giương cao lá cờ chính nghĩa.
Bùi Vân Khinh cố ý làm ra bộ dáng nôn nóng “Thu Thư Dao, cậu đừng nói bậy bạ.”
“Cậu có tật giật mình chứ gì?”
“Nếu điểm của mình cao hơn của cậu, thì cậu tính sao?’’ Bùi Vân Khinh hỏi lại.
Điểm cao hơn cô?
Thu Thư Dao hừ nhẹ một tiếng, khinh bỉ giật nhẹ khóe môi “Nếu điểm của cậu cao hơn của mình dù chỉ 1 điểm, thì mình sẽ ăn quyển sách giải phẫu này.”
“Đây chính cậu nói.” Bùi Vân Khinh ôm lấy cánh tay “Vậy thì mời Chu lão sư cùng các vị bạn học làm chứng, nếu số điểm của mình thua Thu Thư Dao thì mình chấp nhận thôi học. Hoàng lão sư, thấy thế nào?
Lúc này thời gian làm bài đã kết thúc, các sinh viên khác đem bài thi nộp lên, vẻ mặt hưng phấn chờ xem kịch vui.
Hoàng Uyển Oánh đã sớm chướng mắt Bùi Vân Khinh, lúc này cầm lấy bút đỏ bắt đầu chấm bài.
cô ta chấm bài thi của Thu Thư Dao trước, chấm điểm từng câu từng câu, tờ thứ nhất chỉ sai một câu, tờ thứ hai có một câu hiểu lầm nên sai hai câu.
Hoàng Uyển Oánh đưa bút vung lên, trên cùng góc bên phải viết con số - 96 điểm.
Nhìn thành tích của mình, Thu Thư Dao hất cằm kiêu ngạo.
⬅ Trước Tiếp ➡