“Em ấy làm sao vậy?”
Bị bệnh sao?
không thoải mái?
Hay ngày hôm nay anh đã dùng quá sức làm cô bị thương…
“Chuyện này…” Thư ký Ôn ngẩn ra “Cũng không rõ ràng lắm.”
Biết cô đi nhà thuốc nhưng anh lại không biết cô khó chịu ở chỗ nào?
Đôi mắt đen nhánh của Đường Mặc Trầm ngước lên nhuộm lạnh giá.
không khí bên trong phòng làm việc chợt giảm xuống vài độ.
Thư ký Ôn cảm nhận được sự tức giận của anh, sau lưng không khỏi phát lạnh.
“Tiểu thư mới vừa gọi điện qua, tôi nghe âm thanh của cô ấy tràn đầy sức sống, không hẳn là có đại sựgì, Ngài đừng nóng giận, tôi lập tức đi tìm hiểu.”
“Chờ một chút.” Đường Mặc Trầm gọi anh lại “Em ấy gọi điện thoại nói cái gì?”
“Tiểu thư hỏi ngài có uống thuốc hạ sốt chưa, có phát sốt hay không, còn bảo tôi nhắc ngài xem quỹ tích chuyển động trên điện thoại.”
Đường Mặc Trầm đưa tay qua, màn hình sáng lên.
trên màn hình lập tức hiện lên GPS, tượng trưng cho Bùi Vân Khinh là chấm nhỏ màu đỏ, cô ấy đang ở sân thể dục của khoa y, chuyển động nhanh chóng.
Chạy bộ?
không giống.
Chạy bộ thì chuyển động sẽ đều đặn nhịp nhàng, nhưng khi cô chạy thì lúc lên lúc xuống, đang làm cái quỷ gì đây!
…
…
Các bạn có thể đoán, cô nhóc Bùi này làm gì đây?
Châm ngôn theo đuổi nam thần là trêu ghẹo!
một lần không được thì hai lần, hai lần không được thì ba lần… Đến chừng nào anh động tâm mới thôi.