Chương 11
liên lạc với anh mỗi khi tâm trạng không tốt, anh biết.
Hồ Già không nói gì, chỉ chậm rãi kéo Điền Tư xuống, nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay anh.
Thân nhiệt của Điền Tư luôn cao hơn Hồ Già nửa độ, thoải mái như nước ấm vậy, khiến cô muốn dán vào người anh.
Nhưng đối với Điền Tư, thân nhiệt của Hồ Già luôn như người bị bệnh, hoặc bị gió lạnh đóng băng, mang theo cả chút đáng thương.
"Lên đi, dưới nước không lạnh sao?" Anh nhẹ nhàng nói với cô.
Hồ Già không để ý đến anh.
Điền Tư do dự một lúc mới đưa tay kia, vén phần tóc dính trên má cô ra sau tai.
Bao nhiêu lần rồi, đối mặt với mỗi cử chỉ của Điền Tư, Hồ Già luôn cười nhạo anh, khiến anh thậm chí không dám chạm vào cô, sợ lại khiến cô chế giễu thêm.
Nhưng ngược lại, cơ thể anh lại như một đấu trường cho cô, để cô trút sự giận dữ và dục vọng của mình lên người anh.
"Khá đẹp đấy." Đó là câu nói đầu tiên của cô.
Hồ Già nhẹ nhàng vẽ nguệch ngoạc lên vết đỏ trên cổ tay anh, "Người khác có biết đây là do áo ngực để lại không?" Liên tưởng đến trải nghiệm bị cô trói buộc, Điền Tư có chút không vui gọi cô "Hồ Già." "Không thích nghe tôi nói lời cợt nhả à?" Hồ Già vừa liếm liếm cổ tay Điền Tư, vừa nhìn chằm chằm anh.
Cảm giác tê dại như con rắn nhỏ bơi vào trong lòng Điền Tư, hình ảnh Hồ Già trong làn nước vừa giống như Liêu Trai của anh, lại vừa giống như Ngọc Quan Âm của anh.
Liêu Trai là tác phẩm văn học cổ điển của Trung Quốc ghi lại những câu truyện về ma quỷ, yêu tinh.
"Không phải cậu thích nhất nhìn tôi khiêu gợi sao?
Lần trước dẫn cậu đi chơi ở hồ nước, tôi từ dưới nước lên là cậu đã cương rồi." Hồ Già cười lạnh nói với anh "Điền Tư, cậu đúng là con chó vừa đứng vừa nằm." Điền Tư im lặng, không nhìn Hồ Già nữa.
Cô lại sắp bắt đầu phát điên rồi.
Hồ Già kéo Điền Tư vào phòng thay đồ.
Đóng cửa lại, Hồ Già tựa lưng vào cửa cười tủm tỉm nhìn anh.
Bộ đồ bơi buộc dây màu trắng như ánh trăng mặc trên người cô càng làm làn da cô trở nên mê người, bộ ngực tròn đầy quyến rũ.
"Tôi phải đi đây." Điền Tư cảm thấy thái dương mình đang căng thẳng "Công việc bên Hội học sinh vẫn chưa làm xong." "Được thôi, cậu cởi quần áo giúp tôi, cậu sẽ được đi," Hồ Già nói với giọng điệu thoải mái, "Liễu Hạ Huệ à, điều này không khó đúng không?" Liễu Hạ Huệ 柳下惠 là một nhân vật lịch sử nổi tiếng thời Xuân Thu, ông là biểu tượng cho người quân tử gặp "sắc dục" mà tâm không bị nhiễu loạn.
"Nếu dám cương lên, tôi sẽ tháo dương vật của cậu ra." Cô nói.
Tim Điền Tư đập đến khó chịụ Hồ Già nhìn chằm chằm vào anh, đôi mắt sáng lên như động vật họ mèo đang săn mồi.
"Cởi ra giúp tôi đi." Cô khẽ nói, anh không biết cô thoa son dưỡng gì mà khiến đôi môi mềm mại như hoa hồng.
Tay anh vô thức đặt lên vai Hồ Già.
Cảm giác mát lạnh như ngọc khiến Điền Tư không kìm được mà vuốt ve nhẹ nhàng, muốn sưởi ấm cô.
Cô chưa bao giờ cho phép anh chạm vào mình.
Ngay cả khi cưỡi lên người anh, Hồ Già cũng luôn giữ chặt tay Điền Tư, miệng liên tục thốt ra những lời tục tĩu để sỉ nhục anh, khiến tai anh đỏ bừng như sắp nhỏ máu, nhưng gậy thịt lại càng sưng to hơn, muốn được cô vuốt