⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Liễu ra sức giãy giụa, hai tay ôm chặt lấy cổ, ngộp thở đến mức sung huyết não, căn bản không có thời gian để cô suy nghĩ. Mặc cho Dương Lâm gõ cửa như thế nào cũng không có người đáp lại, dưới tình thế cấp bách anh đành phải lấy chìa khóa dự phòng mở cửa ra, vừa tiến vào phòng anh chỉ nhìn thấy ánh sáng yếu ớt phát ra từ di động trong căn phòng tối tăm, sau khi bật đèn lên nhìn thấy cô, đầu óc anh choáng váng.
Không phải anh chưa từng nghe nói việc cứ tới gần kỳ thi đại học lại có học sinh tự sát, tại công trường lúc trước anh làm việc, có một nữ sinh nhảy từ tầng cao nhất xuống, thân thể nát bươm, nghe nói nữ sinh đó còn bị cha nuôi xâm hại tình dục. Hiện tại khi nhìn từng vòng dây thừng quấn quanh cổ Dương Liễu, anh không có cách nào nghĩ tới vấn đề khác, chỉ có thể nghĩ rằng cô muốn tự sát.
Dương Lâm chạy tới gỡ dây thừng cho cô, Dương Liễu bị ngạt thở không ngừng chảy nước mắt, cô còn cắn răng không cho nước miếng chảy ra, trong miệng toàn là mùi máu tươi, Dương Lâm tháo nửa ngày vẫn không chút dịch chuyển, chỉ có thể run tay tìm chiếc kéo trong túi đồ văn phòng phẩm của cô, cắt đoạn dây nối với giường, sợi dây đứt phựt, cuối cùng Dương Liễu cũng thở được.
Cô suýt chút nữa trợn trắng mắt bỏ mạng, ngay lúc bị siết cổ nghiêng đầu sang, cô chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn gấp gáp của Dương Lâm, anh gọi biệt danh Chi Chi của cô hết tiếng này đến tiếng khác.
Hai tay Dương Lâm nắm chặt bả vai cô, theo bản năng hét lớn vào mặt cô: "Em làm cái gì đấy!"
Cổ họng Dương Liễu gần như đứt lìa, sau đó lại bị giọng nói của anh dọa sợ đến phát khóc, ngơ ngác nhìn anh. Dương Lâm nhìn cô, không biết vì sao, đôi mắt chua xót, nước mắt cứ thế trào ra. Anh tùy tiện lau nước mắt, đi tìm di động gọi xe cứu thương, Dương Liễu nhớ tới thứ ở trong di động của mình, cô đột nhiên ôm lấy anh không cho anh nhìn thấy, lại nghe Dương Lâm cúi đầu nói: "Chúng ta đi bệnh viện."
Dương Liễu ra sức lắc đầu, anh tức giận tới mức đầu óc choáng váng, nhưng vẫn không nhịn được đau lòng mà vòng tay ôm lấy cơ thể cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cô rất gầy, từ nhỏ đã phải chịu đói và bị đánh đập, ăn không ngon mặc không đủ ấm, cô chưa từng được sống những ngày tháng tốt đẹp, cô còn nhỏ, mới chỉ mười mấy tuổi, cô xinh đẹp như thế, thông minh như vậy, cô còn một cuộc sống rất dài, anh vẫn chưa kiếm đủ của hồi môn cho cô.
Trong tâm trí của Dương Lâm chỉ toàn là đứa nhỏ gầy gò yếu ớt trước kia, anh ngồi trên mặt đất, hai tay ôm chặt bả vai và vòng eo của cô, nghĩ đến dòng máu đen đặc quánh thấm vào bãi vôi trên công trường, lại nghĩ đến ngày trước Dương Liễu từng dùng dao cắt lung tung lên cánh tay mình, Dương Lâm không nhịn được mà bật khóc.
Dương Liễu rất ít khi thấy anh khóc, nhất thời không biết phải làm sao, ngay cả cơn đau cũng quên mất, nhanh chóng vỗ nhẹ vào lưng anh, bên tai là giọng nói đè nén chất vấn của Dương Lâm: "Em muốn chết? Vậy anh thì sao? Em không cần anh nữa à?"

⬅ Trước Tiếp ➡