Chương 14
Cô tùy ý đáp “Đúng vậy.” Trở lại khuôn mặt xa lạ, chẳng muốn nán lại đây nữa, Cố Yến Nam thẳng người rồi xoay lưng rời khỏi. Bỏ lại bộ dáng sững sờ của người đàn ông chưa kịp phản ứng với hành động bất ngờ của cô.
Lâm Vũ động chân đứng tại vị trí cô gái vừa đi, bàn tay vuốt một đường trên cửa xe BMW.
Cặp mắt mang theo vài tia nghiền ngẫm nhìn bảng hiệu ghi “No smoking” Cấm hút thuốc lá .
Một cô gái trẻ tuổi phá cách mang tư tưởng phản xã hội.
Anh ta lắc lắc đầu, chỉ là… rất có ý vị.
Cả tuần qua Cố Yến Nam không liên lạc cho Đường Dã nữa, ban đầu đúng là cô rất tức giận. Cảm thấy mình không đáng bị mắng như vậy.
Cô không có ác ý khi xuất hiện ở đó, việc cô đứng trước mộ bạn gái anh cũng là vô ý.
Sau lại thấy bình thường, chuyện ấy chẳng đáng để khiến bản thân bực bội.
Cô thích những thứ khó chinh phục. Mà Đường Dã đã nằm trong tầm ngắm của cô.
Trưa hai ngày sau, Cố Yến Nam lái xe đến nhà hàng chuyên món Tây.
Đang là giờ cao điểm, khách trong nhà hàng kha khá. May mắn khi cô đến vẫn còn bàn.
Lướt qua thực đơn, Cố Yến Nam chọn rất nhanh, cô gấp lại menu, nâng mắt nhìn phục vụ “Một beefsteak, cua rang me và cocktail bạc hà.”
Đợi vài giây phục vụ còn chưa đi, cô nhíu mày hỏi “Sao thế?”
Phục vụ giật mình, vội lắc đầu “Dạ không có gì. Xin phép.” Lần đầu tiên cô nàng thấy có khách nữ đi một mình mà gọi cua.
Không biết được suy nghĩ của phục vụ, Cố Yến Nam lười biếng ghé lưng ra saụ
Phục vụ mang cocktail bạc hà lên trước.
“Cảm ơn.”
Mười phút sau đồ ăn cũng được mang lên, Cố Yến Nam xử lý bít tết trước.
Không chút để ý tới những ánh mắt xung quanh, cô bắt đầu đeo bao tay ni lông xử lý con cua ngon lành trong đĩa.
Ngón tay hơi nhói đaụ
Cố Yến Nam càng muốn đau hơn nữa.
Mới ăn một nửa phần cua rang me, một người phụ nữ điên khùng từ đâu đó nhào tới dùng sức tát vào mặt cô, mặt cô lệch sang bên trái.
Cô cảm giác được cơn đau trên cơ thể.
“Con hồ ly tinh, con điếm lẳng lơ. Chị tao mới mất cách đây vài tháng thôi, khốn nạn.” Miệng mồm như mụ bán cá, rõ ràng là một người phụ nữ chưa đến ba mươi nhưng sao có thể dưỡng thành cái giọng điệu chanh chua, vô học như vậy.
Là người hiếm khi bộc lộ cảm xúc vui buồn giận hờn mà bây giờ cô cũng có chút khó chịu rồi.
Thấy Cố Yến Nam vẫn là bộ mặt vô cảm đó, cô ta càng bị chọc điên, tay chân không giữ được, vung mạnh đĩa cua trên bàn.
Choang.
Âm thanh chói tai, toàn bộ khách tầng một bị tiếng động lớn bên này thu hút.
“Hôm nay tao phải xé nát khuôn mặt mày.” Cô ta kéo theo cô bạn bên cạnh muốn đánh Cố Yến Nam một trận đẹp mặt.
Nhưng tay còn chưa chạm tới đã bị một sức mạnh bóp chặt sau gáy đau đến trợn mắt.
“Trước khi mày xé được mặt tao thì tao đã xé mày trước rồi.” Cố Yến Nam một tay siết mạnh cổ tay cô ta, tay kia không buông tha cho cái ót mềm yếụ
Cô ta thấp hơn Cố Yến Nam không ít, từ trên nhìn xuống, ánh mắt của cô nhìn cô ta như thể chỉ đang nhìn một mảnh dẻ rách nát, dơ bẩn.