Chương 16
Chỉ vài bức ảnh ghi lại cảnh cả hai đứng cách một mét nói chuyện, nhìn đi ngó lại hoàn toàn chẳng tồn tại thứ gọi là mập mờ, thế mà Ngu Vân Như lại dám đi đánh người.
Lâm Vũ không còn lời nào để nói với cô em vợ kiêu căng, chợ búa của mình.
Nhìn cô gái đang ngồi trên ghế gỗ, ngàn vạn lần cũng không ngờ chỉ một lần bắt chuyện của mình đã tổn thương đến thể xác và danh dự một cô gái trẻ đến độ này.
Lâm Vũ áy náy và tự trách, không ngừng xin lỗi cũng bắt Ngu Vân Như phải chân thành mà cúi đầu xin lỗi Cố Yến Nam.
Cố Yến Nam không phải người dễ bắt nạt, người đánh cô một, cô sẽ trả lại gấp đôi.
Hai cái tát kia thật ra cũng không quá nghiêm trọng, đáng nói là cô ta dám sỉ nhục cô trước đám đông, còn cản trợ bữa trưa với thịt cua của cô.
Lâm Vũ nói trước nói sau, thành tâm xin cô bỏ qua chuyện này.
Cuối cùng Cố Yến Nam vì mệt mỏi mà xua xua tay kết thúc, anh ta còn muốn làm tài xế đưa cô về nhưng cô từ chối. Hoàn toàn là bộ dạng không muốn nhìn mặt anh ta thêm giây nào.
Trước khi rời đi, Lâm Vũ đưa cho cô một tấm danh thiếp, Cố Yến Nam không nhìn mà cầm nó cho vào túi xách.
Ra khỏi đồn cảnh sát, đã ba giờ chiều, ánh mặt trời có chút gắt.
Xe của cô còn ở nhà hàng, đứng bên đường chờ taxi, cô không hề chú ý đến người đàn ông đang dựa lưng vào tường nhìn cô chằm chằm.
Đường Dã cụp mắt từng bước đến gần, anh biết khi ở nhà hàng hành động của anh là không đúng.
Anh nên kéo cô khỏi phạm vi nguy hiểm trước, cô nói đúng. Cái tát kia là do anh gây nên.
“Cố Yến Nam.” Anh gọi cô một tiếng, giọng khàn khàn “Tôi xin lỗi.” Lời xin lỗi cho hành vi thô lỗ, vô lý ngày đó ở đồng cỏ lau, và cho cả ngày hôm nay. Anh không nghĩ rằng mình sẽ tổn thương tới cùng một cô gái tận hai lần chỉ trong một tháng.
Cổ áo chợt bị kéo mạnh, Đường Dã không phản ứng kịp theo sức lực ấy cúi xuống.
“Đường Dã.” Lần đầu tiên cô gọi tên anh, má trái sưng đỏ, vết máu đã khô dính bên khóe miệng, dù trong dáng vẻ bê bết đó cô vẫn xinh đẹp một cách lạ thường, cô ngẩng mặt lên nhìn anh “Anh nghĩ anh là ai mà dám sỉ nhục tôi.” Cô bật cười thành tiếng, lời lẽ chế giễu “Tôi thèm đứng trước bạn gái anh đấy, anh coi bản thân và người phụ nữ của mình là thần hay sao mà còn phải chọn người xứng đáng mới có thể đến gần.”
Đẩy mạnh ngực anh, thân thể người đàn ông lùi ra sau hai bước. Đường Dã cắn răng, con ngươi không rời khỏi khuôn mặt tinh tế mà vô cảm ấy.
“Cũng chỉ là một tên đàn ông tầm thường mà thôi. Anh nhớ đấy.”
Taxi vừa đến đúng lúc, cô không do dự kéo cửa ngồi vào trong. “Đến nhà hàng X.”
Một ngày tệ hại.
Về đến căn hộ, cả người cô như bị rút cạn nguồn sống, nằm ngã ra giường, không buồn nghĩ tới đám điên khùng kia nữa, hiện tại chỉ có ngủ mới khiến cô dễ chịụ
============================================================
Gần đây có một sòng bạc mới mở ở thị trấn bên cạnh, người tới ồ ạt, phần là hiếu kỳ và tò mò, phần thì mang khát vọng giàu to muốn mạo hiểm một lần. Nhưng nào có chuyện gì dễ dàng như vậy.