Chương 4
Xe dừng trước một khách sạn năm sao, Cố Yến Nam nói cảm ơn lần nữa mới xuống khỏi xe.
“Tôi là Cố Yến Nam, có duyên gặp lại.” Vẫy vẫy tay với hai người đàn ông, Cố Yến Nam xoay người chạy vào nhà nghỉ, không ngoảnh lại lần nào.
“Còn trẻ nhưng trông lạnh lùng khó gần nhỉ.” Trung Lật Tử muốn xin wechat người ta lắm nhưng ngại có anh Dã đi cùng, biết là không có cơ hội nhưng đàn ông mà, gái đẹp ở trước mặt làm sao có thể phớt lờ, huống chi còn là một mỹ nhân như hoa như ngọc.
Đường Dã không lên tiếng, Trung Lật Tử liếc sang thấy anh đã nhắm nghiền hai mắt giống như đã ngủ.
Cậu bĩu môi tập trung lái xe về cửa hàng.
Một ngày lăn lộn mệt mỏi, sau khi về phòng, Cố Yến Nam tắm nước nóng ngay.
Ăn đại một gói mì lót bụng, uống thêm một liều thuốc cảm, sau đó cô đánh một giấc đến tận sáng hôm saụ
Dự tính ở đây đến khi chán chường mới rời đi, Cố Yến Nam mang tâm thái vừa du lịch vừa làm việc tận hưởng kỳ nghỉ dài hạn sau khi tốt nghiệp đại học.
============================================================
Đứng trước cửa sổ nhìn ngoài trời đang mưa rả rích, hôm nay cô không tính rời khỏi nhà nghỉ, với thời tiết xấu thế này tốt nhất nên làm ổ trên giường viết truyện.
Công việc tay trái từ hồi sinh viên đến giờ không sai đó là viết tiểu thuyết. Đa phần tiểu thuyết của cô chuyên về thể loại trinh thám tình cảm và kinh dị. Theo đuổi nghề này đến hôm nay đã được bốn năm, thu về một lượng fan cứng, danh tiếng trong ngành không nhỏ, hai trong số sáu bộ đã được mua và chuyển thể thành phim. Một bộ đã ra rạp vào năm ngoái, thời gian đó “Người đàn bà chạy trốn” phủ sóng khắp mạng xã hội và rạp phim. Thành công từ tiểu thuyết gốc cho đến phim điện ảnh, chính vào sự thành công của “Người đàn bà trốn chạy” đã đưa cô lên một tầm cao mới.
Bộ tiếp theo vừa đóng máy khoảng một tháng trước, đạo diễn và biên kịch không thay đổi tên gốc, vẫn giữ nguyên “Dấu chân kẻ phản bội” cho phim. Cô biết họ tôn trọng mình, và cô hưởng thụ điều đó.
Hiện tại cô đang viết dở một tiểu thuyết trinh thám, kinh dị thứ bảy, tựa “Không phải tôi?”, xoay quanh hai người đàn ông gặp gỡ và làm bạn tốt từ bé đến khi trưởng thành. Một người sinh ra ở vạch xuất phát, một kẻ lại là cóc ghẻ xấu xí mà ai cũng cô lập và xa lánh. Chính sự chênh lệch này đã gieo hạt mầm ghen tị, vô nhân tính vào cóc ghẻ xấu xí. Một loạt các án mạng liên tục xảy ra, mà nghi phạm đều chỉ về hướng một người đàn ông trông vẻ ngoài lịch thiệp và được biết đến với trái tim thiện lương.
Đến cùng khi toàn bộ tội ác bày ra ánh sáng, cóc ghẻ xấu xí là kẻ đã đứng sau lên kịch bản, mà hắn vẫn không hối hận, nhưng trước khi bị tử hình, trước khi cái chết đến, hình ảnh hắn nhớ đến lại là ký ức vui đùa của cả hai khi còn bé.
Đã đi được hai phần ba cốt truyện, độc giả không ngừng kêu gào ra chương, mà cô vì chuyện qua đời của mẹ nên cả tháng nay không ra truyện đều đặn theo lịch.
Giờ nên thưởng cho độc giả yêu quý của mình rồi.
Có điều trước hết vẫn vuốt lông cái bụng rỗng tuếch đã.
Mặc trên người chiếc váy màu đỏ rượu hai dây, chiết hai bên eo, dáng người thon thả, mượt mà xinh đẹp.